Chương 7 · Thiên Kiếm Tông Gửi Người

Người đó ngồi trước cửa phòng trọ của Thẩm Dạ Hành từ lúc chưa sáng.

Thẩm Dạ Hành biết có người ngồi ở đó từ khi còn cách hai hành lang — bước chân người luyện kiếm khác bước chân người thường ở chỗ trọng tâm đặt thấp hơn, nhịp thở chậm hơn khi tĩnh. Anh đi đến, mở cửa phòng, và nói mà không nhìn người ngồi đó:

"Vào đi. Trà còn ấm."

Người đó bước vào. Một người đàn ông trạc ba mươi, áo xanh đơn giản, kiếm đeo ngang lưng kiểu Thiên Kiếm Tông — hơi lệch về phía trái so với chuẩn, nghĩa là người thuận tay trái. Mặt quen.

Lý Tuấn Phong. Sư đệ đồng môn. Từng luyện võ cùng nhau năm năm.

"Sư phụ gửi lời," Lý Tuấn Phong nói.

"Lời gì?"

"Dừng điều tra."

Thẩm Dạ Hành rót trà cho hai người, đẩy một chén về phía Lý Tuấn Phong. "Uống đi. Đứng ở ngoài từ canh ba chắc lạnh."

"Sư huynh—"

"Lý Tuấn Phong." Thẩm Dạ Hành ngồi xuống, tay quanh chén trà. "Câu hỏi của tôi không phải *tôi có nên dừng không.* Câu hỏi là: *tại sao sư phụ biết tôi đang điều tra gì.*"

Lý Tuấn Phong im lặng.

"Tôi không báo cho ai trong tông môn," Thẩm tiếp tục. "Tôi không liên lạc về tông môn từ khi bị khai trừ. Vậy mà sư phụ biết tôi đang ở Lạc Dương, biết tôi đang điều tra án mạng liên quan đến Phong Niên Đường." Anh nhìn sư đệ. "Thiên Kiếm Tông và Hứa Minh Thành có quan hệ gì?"

Lý Tuấn Phong nhìn xuống chén trà.

"Tôi không biết," anh ta nói.

"Không biết hay không nói?"

"...Không được phép nói."

Thẩm Dạ Hành gật đầu. Ít nhất là thành thật. "Được. Vậy ngươi về nói với sư phụ: tôi không dừng."

"Sư huynh hiểu điều đó có nghĩa là gì không?"

"Hiểu."

"Sư phụ sẽ không chỉ gửi người lần sau."

"Tôi biết." Thẩm Dạ Hành đứng dậy, mở cửa phòng. "Lý Tuấn Phong — cẩn thận trên đường về. Lạc Dương dạo này nhiều chuyện."

Lý Tuấn Phong đứng dậy, nhìn sư huynh một lúc. Trong ánh mắt anh ta có điều gì đó phức tạp — không hẳn là lo lắng, không hẳn là tức giận.

"Sư huynh," anh ta nói khẽ trước khi bước ra, "có những thứ lớn hơn sư huynh nghĩ."

"Tôi biết," Thẩm Dạ Hành đáp. "Vì thế tôi mới không dừng."

Anh ta đóng cửa lại.

Ngồi xuống, uống trà một mình.

Sư phụ biết. Nghĩa là có người báo. Nghĩa là người biết anh đang làm gì không chỉ là Lâm Tịch Nguyệt — cô ấy không có quan hệ với tông môn. Còn ai khác đã để ý đến anh?

Anh đặt chén xuống, nhắm mắt lại.

Danh sách không dài. Nhưng một trong số đó đang xem anh rất kỹ.

Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn