Chương 8 · Bản Đồ Trong Bụng Cá

Chu Bảo — người làm công mất tích — trước khi biến mất đã mua một con cá chép lớn ở chợ.

Thẩm Dạ Hành biết chi tiết này vì anh đã dành hai ngày hỏi chuyện mọi người bán hàng quanh nhà Lâm Trường Khách, và người bán cá nhớ rõ Chu Bảo vì hắn trả tiền rất vội và cầm con cá chạy đi không lấy tiền thối.

"Người ta mua cá để mang về nấu," Thẩm giải thích khi gặp Tịch Nguyệt buổi chiều. "Không ai cầm cá chạy."

"Trừ khi—" Tịch Nguyệt bắt đầu.

"Trừ khi cá không phải để nấu."

Họ tìm ra con cá đó sau nửa ngày. Không ai nấu nó — nó được tìm thấy trong kho nhỏ của một người hàng xóm của Lâm Trường Khách, đã ươn, bọc trong vải thô. Người hàng xóm nói một người đàn ông nhờ giữ hộ và hứa sẽ lấy lại — rồi không bao giờ quay lại.

Mô tả người đó: cao, áo nâu, đi vội.

Chu Bảo.

Tịch Nguyệt là người mổ con cá ra. Cô làm điều đó mà không cần ai nhờ, bằng con dao nhỏ cô luôn mang theo, mặt bình thản như đang làm việc bình thường nhất thế giới.

Bên trong bụng cá — trong một túi vải nhỏ được buộc kỹ bằng chỉ sáp — là một tờ giấy.

Một bản đồ nhỏ. Vẽ bằng mực tàu, chi tiết, có ký hiệu lạ ở góc trên bên phải.

Tịch Nguyệt giơ tờ giấy lên ánh sáng. "Đây là bản đồ khu vực nào?"

"Ngoại ô Lạc Dương, phía bắc." Thẩm Dạ Hành nhìn chăm chú vào ký hiệu ở góc. "Ký hiệu này..."

"Anh nhận ra không?"

Anh nhận ra.

Đó là huy hiệu của Phong Niên Đường — phiên bản thu nhỏ, được biến thể thành ký tự nhìn qua tưởng chỉ là hoa văn trang trí. Anh đã thấy nó ở một chỗ khác, trên cổ tay của Hứa Minh Thành trong tang lễ — lúc ông ta đưa tay lên lau mắt bằng chiếc khăn lụa, tay áo hơi trễ xuống.

Hình xăm nhỏ, bình thường không ai thấy.

Tịch Nguyệt chưa ở đủ gần để thấy.

"Nhận ra gì không?" cô hỏi lại.

"Nhận ra," anh nói. "Nhưng chưa nói được."

"Thẩm Dạ Hành."

"Lâm Tịch Nguyệt."

Cô nhìn anh với ánh mắt mà lần này anh đọc rõ hơn: không phải tức, là cảnh giác. Cô đang bắt đầu hiểu rằng anh giữ thông tin không phải vì không tin cô — mà vì có lý do anh chưa giải thích.

"Bản đồ chỉ đến đâu?" cô hỏi.

"Một kho hàng bỏ hoang, gần bến sông phía bắc." Anh cầm tờ bản đồ, nhìn kỹ lần nữa. "Chu Bảo muốn ai đó tìm đến đó."

"Vì sao hắn không tự đến?"

"Vì hắn không chắc có còn sống đủ lâu để đến."

Tịch Nguyệt nhìn anh một lúc. "Chúng ta đi không?"

"Tối nay." Anh gấp bản đồ lại, cất vào trong áo. "Và cô mang theo vũ khí gì thì mang hết."

Kiếm Khách Bất Triệt

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn