Quán trọ gần Hắc Lâm Cốc nhỏ và cũ, loại mà người tu tiên ít ghé vì chủ quán không biết gì về linh dược, chỉ có cơm gạo và phòng ngủ sạch.
Cơm gạo và phòng ngủ sạch là đủ.
Tố Vân lấy hai phòng — không để anh nói khác — rồi gõ cửa phòng anh hai mươi phút sau với một bát thuốc và bộ dụng cụ băng bó đầy đủ hơn lúc trước.
"Em đã băng ngoài đường rồi." Anh nói.
"Sư huynh chưa kiểm tra vết thương kỹ." Cô bước vào, không chờ mời. "Cởi áo ra."
Anh nhìn cô một giây. Rồi cởi áo ngoài ra, ngồi xuống giường.
Tố Vân kiểm tra vết thương — dài hơn cô nghĩ, sâu hơn vẻ ngoài, nhưng không chạm đến gì quan trọng. Thuốc bôi, băng lại. Cô làm nhanh và kỹ, không nói chuyện vì đang tập trung.
"Xong." Cô buộc nút băng, đứng dậy. Rồi nhìn thấy tay cô — không run. Lần thứ ba.
"Sư muội." Anh gọi.
Cô đang chuẩn bị thu dọn. "Gì?"
"Tay muội không run."
Cô dừng lại. "Và?"
"Thường thì run." Anh nói, bình thản, không giải thích là anh quan sát điều này từ bao giờ.
Tố Vân xoay người nhìn anh. Anh ngồi trên giường, vai trần, nhìn thẳng vào cô — không phải ánh nhìn khó chịu, chỉ là quan sát thật.
"Sư huynh quan sát em kỹ vậy?"
"Ta ở gần muội đủ lâu." Anh nói. "Tự nhiên nhận ra."
"Em tưởng sư huynh không để ý những chuyện nhỏ vặt đó."
"Đó không phải chuyện nhỏ vặt."
Tố Vân nhìn anh. Anh nhìn lại.
Có một điều về Mộ Hàn Sương mà cô không bao giờ hoàn toàn quen được: khi anh nhìn thẳng vào mắt cô — không nhiều, không thường xuyên — cô có cảm giác anh đang nhìn vào thứ gì đó bên trong cô mà bản thân cô chưa thấy hết.
"Sư huynh đau không?" Cô hỏi, vì không biết hỏi gì khác.
"Không." Rồi: "Hơi đau."
Tố Vân cười nhẹ — bất giác. "Lại thừa nhận."
"Ta nói hơi đau không có nghĩa là đau nhiều."
"Nhưng là thừa nhận." Cô xách túi thuốc, bước ra cửa. "Ngủ sớm đi. Ngày mai còn đường dài."
"Muội sư." Anh gọi — không phải "sư muội," mà "muội sư," kiểu gọi thân hơn, mà anh chưa bao giờ dùng trước đây.
Cô quay lại, tay đặt trên tay nắm cửa.
"Hôm nay trong trận..." Anh dừng lại, như đang tìm chữ — Mộ Hàn Sương tìm chữ là chuyện hiếm. "Muội chiến đấu tốt."
Tố Vân nhìn anh ba giây.
"Sư huynh," cô nói, nhẹ, "đó là lần đầu tiên sư huynh khen em."
Anh không phủ nhận.
"Em sẽ nhớ." Cô mở cửa. "Ngủ ngon."
Cô ra ngoài, đóng cửa lại. Đứng trong hành lang một lúc, lưng tựa cửa, nhìn trần nhà.
Không run. Trong trận, không run. Khi băng bó, không run. Khi anh nhìn thẳng vào mắt cô vừa rồi — cũng không run. Tim vẫn đập nhanh, nhưng không run.
Có lẽ không phải linh lực cô yếu. Có lẽ cô chỉ cần học cách đứng trước sư huynh mà không bị cuốn đi bởi chính mình.
Cô chưa biết cách đó là gì. Nhưng cô có cảm giác mình đang tiến gần hơn.
Trong phòng, Thanh Lăng — đã vào trọ từ trước họ, không ai hỏi tại sao — ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài, nghe tiếng chân Tố Vân trong hành lang, rồi thở dài.
"Hai đứa ngốc nhất tu tiên giới," anh nói với trăng.
Trăng không trả lời. Nhưng đồng ý.
