Bạch Lê Hoa tìm Tố Vân vào buổi sáng trước Đại Hội Kiếm Tông.
Không phải gặp tình cờ — cô ta đứng ngay trước cửa phòng trọ của Tố Vân, áo đỏ, mắt thẳng, với vẻ mặt của người đã quyết định nói chuyện này từ đêm hôm trước và không định đổi ý.
"Lăng cô nương, ta có thể nói chuyện một lúc không?"
Tố Vân nhìn cô ta, đánh giá. Không thấy ý đồ xấu rõ ràng. Chỉ thấy người đang muốn nói điều gì đó khó nói.
"Được." Cô mời Bạch Lê Hoa vào, gọi trà.
Bạch Lê Hoa không vòng vo. Đó là điều Tố Vân bất ngờ — cô ta ngồi xuống, cầm chén trà, rồi nói thẳng:
"Cô biết Song Tu Kỳ Duyên là gì không?"
Tố Vân nhìn cô ta. "Biết cơ bản. Hai tu sĩ khí mạch tương hỗ, song tu thì linh lực cộng hưởng."
"Đúng một phần." Bạch Lê Hoa đặt chén trà xuống. "Song Tu Kỳ Duyên còn có nghĩa là: khi một người không bình tĩnh, người kia sẽ cảm nhận được sự bất ổn đó qua khí mạch. Và ngược lại — khi tâm người này loạn, linh lực người kia sẽ bị ảnh hưởng."
Tố Vân ngồi yên. Trong đầu cô, các mảnh ghép bắt đầu di chuyển.
Linh lực cô loạn khi anh đứng gần. Khi anh đi xa, tu vi cô tăng. Khi cô bình tĩnh trong trận đánh — linh lực không loạn.
"Cô nương muốn nói..." Cô nói, chậm. "Rằng tu vi em trì trệ vì..."
"Vì cô và Mộ Hàn Sương là Song Tu Kỳ Duyên." Bạch Lê Hoa nhìn thẳng vào mắt Tố Vân. "Và vì tâm cô không bình — khi ở gần anh ta, cô mất kiểm soát cảm xúc, linh lực thất thoát theo. Không phải anh ta gây ra. Là cô tự làm."
Im lặng.
Tố Vân nhìn vào chén trà.
"Và anh ta biết điều này." Bạch Lê Hoa tiếp, giọng nhẹ hơn. "Anh ta đã biết từ một năm trước. Ta biết vì ta tra cứu thư tịch cổ về Song Tu — và Mộ Hàn Sương đã mượn cùng những cuốn đó trước ta sáu tháng."
Tố Vân ngẩng đầu.
"Anh ta biết." Cô nói, không phải hỏi.
"Và không nói với cô." Bạch Lê Hoa gật. "Ta không biết lý do tại sao. Nhưng ta nghĩ cô nên biết điều này."
Cô đứng dậy, nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, phố xá Linh Quang đang thức dậy — tiếng mua bán, tiếng chim, mùi buổi sáng.
Mộ Hàn Sương biết từ năm ngoái. Biết tại sao tu vi cô không tăng được. Biết về Song Tu. Và không nói.
"Cô nương..." Tố Vân quay lại. "Tại sao cô nương nói với em điều này?"
Bạch Lê Hoa im một lúc. Rồi nói, khẽ hơn, thật hơn:
"Vì ta thích Mộ Hàn Sương từ lâu rồi. Và ta biết anh ta nhìn cô." Cô ta cười nhẹ — lần này không phải cười được tập, mà cười buồn. "Ta không thể cạnh tranh với người anh ta nhìn theo kiểu đó. Nhưng ta có thể cho cô một lần biết sự thật. Dù cô làm gì với nó — là quyền của cô."
Cô ta đứng dậy, đặt chén trà xuống, đi ra cửa.
"Bạch cô nương." Tố Vân gọi.
"Gì?"
"Cảm ơn." Cô nói. Thật lòng.
Bạch Lê Hoa gật đầu, không quay lại, bước ra ngoài.
