Tố Vân tìm Mộ Hàn Sương ở sân tập kiếm sau quán trọ — nơi anh hay ra luyện buổi sáng dù ở bất kỳ đâu, thói quen mười năm không thay đổi.
Anh đang đứng một mình, kiếm cầm ngang, mắt nhắm, điều hòa linh lực sau luyện công. Tố Vân biết đừng làm phiền khi anh điều hòa — cô biết nhiều thứ về thói quen của anh mà không bao giờ nói ra.
Cô đứng đợi.
Sau một khắc, anh mở mắt. Nhìn cô ngay — không ngạc nhiên, như anh đã biết cô ở đó.
"Muội tìm ta?"
"Ừ." Cô bước đến, đứng đối diện anh. Khoảng cách gần hơn thường — cô không lùi ra. "Em muốn hỏi về Song Tu Kỳ Duyên."
Anh không hỏi cô biết từ đâu. Chỉ đứng yên, cầm kiếm, nhìn cô.
"Sư huynh biết." Cô nói. Không hỏi. Xác nhận.
"Biết."
"Từ bao giờ?"
"Năm ngoái. Tháng Giêng."
Tố Vân gật đầu. Năm ngoái tháng Giêng — một năm trước, khi anh về từ chuyến công cán dài. Khi về, anh luyện kiếm với cô nhiều hơn thường. Cô từng nghĩ anh rảnh hơn. Bây giờ cô hiểu: anh đang kiểm tra — kiểm tra xem khí mạch của họ tương hỗ đến mức nào.
"Tại sao không nói với em?" Cô hỏi, giọng bình thản hơn cô tưởng.
Anh im lặng một lúc. Kiểu im lặng không phải né tránh mà là tìm chữ.
"Vì nếu ta nói..." Anh bắt đầu, chậm. "Muội sẽ biết lý do tu vi không tăng là vì muội mất kiểm soát cảm xúc khi ở gần ta. Và muội sẽ cố." Anh nhìn thẳng vào mắt cô. "Muội sẽ cố ghét ta. Cố thờ ơ. Cố không để ý. Để linh lực không bị ảnh hưởng."
Tố Vân đứng im.
"Và ta không muốn muội làm vậy." Anh nói, thấp hơn.
"Tại sao?" Cô hỏi, khẽ. "Nếu em làm vậy được, tu vi em sẽ tăng."
"Ta biết."
"Vậy tại sao—"
"Vì ta ích kỷ." Câu đó ra ngoài như anh không kiểm soát được. Anh dừng lại. Thu lại kiếm. Nhìn xuống một giây, rồi nhìn lại cô. "Ta biết đó không phải lý do tốt. Nhưng đó là lý do thật."
Tố Vân nhìn anh.
Trong đầu cô, có hai luồng suy nghĩ đang chạy song song:
Luồng một: anh ích kỷ vì không muốn cô thờ ơ với anh. Điều đó có nghĩa gì.
Luồng hai: anh biết từ năm ngoái. Một năm. Anh giữ im suốt một năm, trong khi cô tiếp tục trì trệ tu vi, tiếp tục nghĩ mình là gánh nặng, tiếp tục xin xuống núi vì nghe nhầm nửa câu.
Hai luồng đó đang kéo cô theo hai hướng.
"Sư huynh ích kỷ." Cô nói, giọng bình.
"Ừ."
"Em tức."
"Ta biết."
"Em cần thời gian suy nghĩ."
"Được." Anh không giải thích thêm, không biện minh.
Tố Vân quay đi. Đi ra khỏi sân. Đi về phía phố chợ, nơi náo nhiệt và có nhiều người, nơi cô có thể đứng giữa đám đông và nghĩ mà không ai nhìn mình.
Mộ Hàn Sương đứng trong sân tập, nhìn theo cô đến khi bóng cô khuất sau góc phố.
Anh đã nói thật. Không hết — chưa hết — nhưng thật hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Ích kỷ là một phần. Phần còn lại là: anh sợ nếu cô biết, cô sẽ rời đi. Sợ nếu anh giải thích, cô sẽ hiểu sai. Sợ nếu anh nói thêm một câu — câu thật nhất — cô sẽ không tin.
Vì câu thật nhất là: ta không muốn muội thờ ơ với ta, vì ta không thờ ơ được với muội.
Câu đó anh chưa nói được.
Chưa.
