Chương 13 · Chia Đường

Đại Hội Kiếm Tông diễn ra và kết thúc trong ba ngày.

Tố Vân không nhớ nhiều — đầu óc cô không ở đó. Cô tham dự các bài thử kiếm, đứng cạnh sư huynh trong các buổi tiếp đãi, cúi đầu chào các trưởng lão của các môn phái lớn, và trả lời mọi câu hỏi bằng giọng bình thường.

Bên ngoài cô bình thường. Bên trong cô đang xử lý.

Song Tu Kỳ Duyên. Tâm loạn linh lực loạn. Anh biết từ năm ngoái. Anh ích kỷ. Anh không muốn cô thờ ơ.

Anh không muốn cô thờ ơ.

Câu đó Tố Vân đã nghĩ đến hàng trăm lần trong ba ngày. Nhìn nó từ phía này, phía kia, từ trên xuống, từ dưới lên. Và mỗi lần nhìn, cô lại thấy một thứ gì đó mà cô chưa dám gọi tên.

Ngày cuối Đại Hội, sau buổi tiệc tổng kết, Tố Vân tìm Mộ Hàn Sương.

"Em muốn tiếp tục lịch kiếm một mình." Cô nói thẳng. "Sư huynh không cần đi cùng nữa."

Anh nhìn cô. "Sư phụ—"

"Em sẽ giải thích với sư phụ." Cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Em cần thời gian và không gian để luyện tập mà không bị... ảnh hưởng." Cô chọn chữ cẩn thận. "Sư huynh hiểu không?"

Anh hiểu. Tố Vân biết anh hiểu vì anh không hỏi lại.

"Muội sẽ đi đâu?"

"Chưa biết. Lịch kiếm là đi đâu thì đi đó."

"Huyết Hải Tông đang hoạt động ở vùng Đông." Anh nói — không phải ngăn cản, chỉ thông tin. "Tránh đường Đông."

"Em biết tự lo."

"Ta biết." Anh đứng yên một lúc. "Nhưng ta nói vậy."

Tố Vân nhìn anh. Mộ Hàn Sương đứng trước mặt cô — lạnh lùng, bình thản, mắt không biểu cảm theo cách mà cô đã học đọc trong mười năm. Và bây giờ cô biết: cái bình thản đó không phải không có gì bên trong. Là bên trong có quá nhiều thứ mà anh không biết cách cho ra ngoài.

"Sư huynh." Cô nói, nhỏ. "Khi em hiểu hết rồi... em sẽ nói chuyện với sư huynh."

Anh không hỏi hiểu hết là hiểu hết cái gì.

"Ta ở Thanh Hư Sơn." Anh nói. "Muội biết đường về."

Cô gật đầu. Quay đi.

Thanh Lăng đứng đằng xa — cách đó ba mươi thước, tay cầm bánh bao ăn sáng, nhìn hai người. Cô đi về hướng đông, anh đứng nhìn theo.

"Hai đứa ngốc nhất tu tiên giới," Thanh Lăng nói, lần này thành thật đau khổ, nhìn sang Mộ Hàn Sương. "Huynh ơi. Huynh không muốn nói thêm câu nào sao?"

"Không." Mộ Hàn Sương quay đi, đi về phía khác. "Cô ấy cần không gian."

"Huynh chắc không?"

"Chắc."

Thanh Lăng nhìn lưng sư huynh đi khuất. Rồi nhìn về hướng Tố Vân đã biến mất.

"Hai người." Anh thở dài sâu. "Một người sợ là gánh nặng nên bỏ đi. Một người nghĩ bỏ đi là cô ấy cần nên để yên." Anh cắn bánh bao, buồn bã. "Ai giỏi tu tiên giới hơn thì huynh không biết. Nhưng chuyện tình cảm thì huynh giỏi hơn cả hai cộng lại."

Kiếm Tâm Loạn

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn