Tu vi của Lăng Tố Vân tăng vọt.
Không phải ngay lập tức — trong tuần đầu đi một mình, cô vẫn quen chú ý xem ai đang đứng gần mình, linh lực vẫn hay phân tâm. Nhưng dần dần, khi không có ai để phân tâm, cô bắt đầu thật sự luyện công.
Trúc Cơ tứ tầng. Rồi ngũ tầng. Hai mươi ngày sau, lục tầng.
Tốc độ đó không phải bình thường — đó là tốc độ của người có căn cơ tốt nhưng bị cản trở suốt thời gian dài, nay cản trở được gỡ bỏ. Cô không ngạc nhiên. Cô chỉ luyện, chiến đấu, đi tiếp.
Cô giúp một làng nhỏ ở chân núi Thanh Phong diệt đàn yêu quái quấy nhiễu, ngủ lại đó ba ngày, và quen với một tiểu hài tử tám tuổi tên Đậu Đậu — con trai trưởng làng, miệng không ngừng hỏi, tay không ngừng cầm kiếm gỗ chạy quanh.
"Tỷ tỷ!" Đậu Đậu chạy theo cô ra giếng một buổi sáng. "Tỷ tỷ đi một mình không sợ à?"
"Không." Cô múc nước, bình thản.
"Đậu Đậu mà đi một mình thì sợ lắm." Cậu bé ngồi xuống bên cạnh giếng, kéo đầu gối lên, mặt nghiêm túc đến mức buồn cười. "Nhưng tỷ tỷ là tu sĩ nên khác."
"Tu sĩ cũng sợ." Cô đặt thùng nước xuống, nhìn Đậu Đậu. "Chỉ là sợ những thứ khác."
"Tỷ tỷ sợ cái gì?"
Tố Vân suy nghĩ một chút. "Sợ là gánh nặng của người khác."
Đậu Đậu nhíu mày, cân nhắc câu đó với bộ não tám tuổi nghiêm túc. "Nhưng tỷ tỷ giúp làng mình diệt yêu quái mà. Đâu phải gánh nặng."
"Ừ." Cô mỉm cười nhẹ. "Nhưng tỷ tỷ không phải lúc nào cũng giúp được."
"Vậy thì..." Đậu Đậu gật đầu, phán quyết. "Vậy thì tỷ tỷ cứ cố gắng. Không giúp được thì lần sau giúp. Người ta không trách đâu."
Tố Vân nhìn cậu bé. Tám tuổi mà nói câu hơn người lớn.
"Đậu Đậu." Cô hỏi. "Muốn lớn lên làm gì?"
"Kiếm sĩ!" Không do dự. "Mạnh như tỷ tỷ!"
"Tỷ tỷ không mạnh lắm."
"Có!" Cậu đứng dậy, giơ kiếm gỗ lên. "Tỷ tỷ đánh yêu quái rất đẹp! Ông nội nói: kiếm đẹp là kiếm có tâm. Tỷ tỷ có tâm!"
Tố Vân cười — tiếng cười thật, không phải cười xã giao. Loại cười mà cô hay cười khi không để ý.
"Đậu Đậu." Cô đứng dậy, xoa đầu cậu bé. "Sau này nếu con thành kiếm sĩ, nhớ một điều nhé: đừng vì sợ làm phiền người khác mà không dám ở bên họ. Đó không phải dũng cảm. Đó là ngốc."
Cậu bé gật đầu rất nghiêm túc, chắc chắn sẽ không hiểu ý nghĩa đầy đủ câu này đến khi lớn hơn nhiều.
Cô không nói câu đó cho Đậu Đậu. Cô nói cho chính mình.
***
Đêm hôm đó, nằm trong phòng trọ nhỏ của làng Thanh Phong, Tố Vân nhìn trần nhà và nghĩ:
Sư huynh ích kỷ vì không muốn cô thờ ơ.
Cô bỏ đi vì muốn tiến tu và vì cần không gian suy nghĩ — cả hai đều đúng.
Nhưng bên dưới cả hai lý do đó, có một lý do khác mà cô vẫn chưa thừa nhận: cô sợ. Sợ nếu ở lại, sợ nếu hỏi thêm, sợ nếu hiểu thật sự câu "ta không muốn muội thờ ơ" có nghĩa gì — cô sẽ phải đối mặt với thứ cô đã tránh né suốt mấy năm.
Mình thích sư huynh.
Không phải "sùng bái huynh trưởng." Không phải "quen thuộc vì ở chung lâu." Là thích.
Cô thở dài. Nhắm mắt.
Được rồi. Thừa nhận xong rồi. Bây giờ làm gì?
Bây giờ tiếp tục lịch kiếm. Tu vi đột phá thêm. Rồi về Thanh Hư Sơn.
Và nói chuyện với sư huynh.
Cô đã hứa. Cô giữ lời hứa.
