Chương 20 · Trở về Thanh Hư Sơn

Thanh Hư Sơn vào buổi sớm mùa thu trông khác hẳn mùa xuân.

Tố Vân đứng ở cổng môn phái, nhìn vào — lá đã bắt đầu vàng, sân luyện kiếm vắng vì sáng sớm, tiếng chim từ rừng phía sau. Quen. Nhưng cô nhìn bằng mắt khác.

"Muội về rồi." Sư phụ đứng ở sân chính, râu bạc, mắt cười — ông nhìn cô như người đang chờ nghe kết quả bài thi.

"Con về." Cô cúi đầu chào. "Sư phụ có hỏi con điều gì không?"

"Ta muốn hỏi tu vi muội." Ông nhìn cô, đánh giá. "Trúc Cơ thất tầng rồi à. Tốt."

"Dạ." Cô đứng thẳng. "Và con muốn hỏi sư phụ một điều."

"Hỏi đi."

"Hôm con nghe trộm sư phụ nói chuyện với sư huynh — câu muội ấy không thể ở đây mãi và đã đến lúc sắp xếp — sư phụ nói chuyện gì?"

Sư phụ nhìn cô. Rồi vuốt râu.

"Ta nói rằng muội không thể ở đây mãi với tu vi không tiến được — vì cái đó là lãng phí thiên phú của muội. Và đã đến lúc sắp xếp cho muội xuống núi lịch kiếm." Ông dừng. "Đó là tất cả."

Tố Vân đứng im.

"Muội nghe nhầm rồi." Sư phụ nói, nhẹ.

"Con biết." Cô thở ra. "Biết muộn."

"Không muộn." Ông nhìn sang Mộ Hàn Sương đứng sau Tố Vân. Rồi nhìn lại cô. "Kết quả ổn là được. Quá trình không cần hoàn hảo."

Thanh Lăng đứng bên hông, ăn một chiếc bánh bao, gật gù như người đang nghe giảng triết học.

"Sư phụ nói rất hay." Anh nhận xét.

"Mày im đi." Tố Vân nói, không nhìn sang anh.

"Con không có ý kiến gì hết." Anh giơ tay lên, đầu hàng.

Sư phụ nhìn ba đứa học trò — một đứa đứng thẳng lưng cố bình thản, một đứa đứng phía sau mặt không biểu cảm nhưng đứng gần hơn bình thường, một đứa ăn bánh bao cười cười.

Ông gật đầu. Quay vào trong.

"Ăn sáng đi. Về nhà rồi thì nghỉ ngơi."

***

Buổi chiều, Tố Vân một mình ở sân luyện kiếm.

Cô luyện bộ kiếm pháp quen thuộc — bộ đầu tiên mà sư phụ dạy, năm cô mười tuổi, vụng về đến mức sư phụ lắc đầu. Bây giờ cô luyện nó trơn tru, từng động tác chính xác, kiếm khí lưu chuyển đều.

Trúc Cơ thất tầng. Cô sẽ đột phá Kim Đan không xa nữa.

"Kiếm thế thứ ba hơi cao." Giọng Mộ Hàn Sương từ phía sau.

Cô không dừng. "Biết rồi. Đang điều chỉnh."

"Không phải điều chỉnh. Là sửa từ đầu." Anh bước đến, đứng cạnh. "Đây."

Anh chỉnh động tác cho cô — tay đặt nhẹ trên cánh tay cô, điều chỉnh góc độ.

Tay cô không run.

Linh lực không loạn.

Cô tiếp tục luyện kiếm, với sư huynh đứng cạnh chỉ dẫn, và lần đầu tiên trong mười năm — cảm thấy hoàn toàn ổn.

Không phải vì không còn cảm xúc. Mà vì cảm xúc vẫn ở đó, cô không chạy trốn nó nữa, và khi không chạy trốn thì nó không làm cô loạn.

Đơn giản như vậy. Mà cô mất mười năm để hiểu.

Kiếm Tâm Loạn

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn