Chương 21 · Nói Thật — Cuối Cùng

Ba ngày sau khi về Thanh Hư Sơn, mọi thứ gần như bình thường — ngoại trừ bình thường bây giờ khác bình thường trước.

Khoảng cách hai trượng khi luyện kiếm không còn. Cháo thuốc buổi sáng vẫn xuất hiện trước cửa phòng Tố Vân — nhưng bây giờ anh gõ cửa một cái trước khi đặt xuống, đợi cô trả lời "biết rồi" rồi mới đi. Nhỏ. Nhưng khác.

Thanh Lăng quan sát tất cả với vẻ mặt của người đã đầu tư mười năm vào một bộ truyện và đang thưởng thức phần kết.

Nhưng vẫn còn một thứ chưa nói.

Tố Vân biết. Mộ Hàn Sương biết. Thanh Lăng chắc chắn biết.

Buổi tối ngày thứ ba, sau khi ăn tối, Tố Vân đi ra hiên ngồi — chỗ quen của cô mỗi khi muốn nhìn trăng và suy nghĩ. Mộ Hàn Sương đi ra sau ít phút, ngồi xuống cạnh cô mà không được mời — cũng là thứ mới.

Họ ngồi im một lúc.

"Sư huynh." Cô phá vỡ im lặng.

"Gì?"

"Hôm ở đèo Bắc Liên Vân, sư huynh nói ta muốn muội ở gần vì muội không liên quan Song Tu." Cô nhìn trăng. "Nhưng em muốn hỏi cụ thể hơn."

"Cụ thể thế nào?"

"Cụ thể là..." Cô quay nhìn anh. "Sư huynh thích em không? Kiểu không phải huynh muội, không phải đồng môn, không phải Song Tu."

Mộ Hàn Sương nhìn cô. Thẳng.

"Thích." Anh nói. Một chữ. Không do dự.

"Từ khi nào?"

Anh nhìn lên trăng. Suy nghĩ thật sự — không phải né tránh mà là đang xác định thời điểm.

"Năm muội mười lăm. Muội thua trong bài kiếm thi, về ngồi ở giếng cổ một mình, không khóc nhưng cũng không đi đâu cả." Anh nói, thấp. "Ta đi ngang, muội hỏi: sư huynh nghĩ con người có lúc nào không bị đánh giá không? Ta không biết trả lời. Muội gật đầu, nói: không sao, câu hỏi ngớ ngẩn. Rồi đứng dậy đi luyện tiếp."

Cô nhìn anh. Cô nhớ buổi chiều đó — nhưng cô không biết anh nhớ.

"Hôm đó ta nhận ra." Anh tiếp. "Không biết tại sao hôm đó cụ thể mà không phải ngày khác. Nhưng là hôm đó."

Tố Vân nhìn anh lâu.

"Sư huynh." Cô nói.

"Gì?"

"Sư huynh vừa nói bốn câu liên tục giải thích cảm xúc của mình." Cô cố không cười. "Đây là kỷ lục."

Anh nhìn cô, rồi nhìn đi chỗ khác. "Ta đang học."

"Em biết." Cô quay lại nhìn trăng, lần này mỉm cười thật. "Em thích cách sư huynh học."

Họ ngồi đó thêm một lúc, không nói gì thêm. Không cần thiết.

Bên trong, qua cửa sổ, Thanh Lăng nhìn ra hiên, gật đầu một lần.

Xong rồi.

Kiếm Tâm Loạn

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn