Chương 22 · Huyết Hải Tông — Lần Hai

Tin Huyết Hải Tông chuẩn bị tấn công Thanh Hư Môn đến vào buổi sáng, qua một tu sĩ lang thang ghé trọ ở làng dưới núi.

Sư phụ họp ba đệ tử lại. Đơn giản: "Chuẩn bị."

Không hoảng loạn. Thanh Hư Môn nhỏ nhưng không yếu — sư phụ từng là Kim Đan đỉnh phong, Mộ Hàn Sương Kim Đan viên mãn, Thanh Lăng Nguyên Anh Sơ Kỳ mà ít ai biết vì anh không thích khoe, và Tố Vân Trúc Cơ thất tầng đang trên đà đột phá.

"Huyết Hải Tông biết về Song Tu." Mộ Hàn Sương nói trong buổi họp. "Họ muốn lợi dụng Song Tu của ta và sư muội."

"Bằng cách nào?" Thanh Lăng hỏi.

"Song Tu Kỳ Duyên cộng hưởng hoàn chỉnh tạo ra lượng linh lực khổng lồ. Nếu thu hoạch được — dùng pháp thuật hấp thụ — đủ để một người Kim Đan đỉnh phong xung kích Nguyên Anh." Anh nhìn sang Tố Vân. "Muội phải tránh."

"Em không tránh." Cô nhìn lại, thẳng. "Nếu Song Tu là điểm mạnh chúng ta — sử dụng nó. Không phải trốn tránh nó."

Anh nhìn cô ba giây. Rồi gật.

Trận chiến xảy ra vào buổi chiều — Huyết Hải Tông mười lăm người, dẫn đầu bởi một lão Nguyên Anh Sơ Kỳ.

Sư phụ giữ hai người Nguyên Anh. Thanh Lăng — lộ tu vi thật, làm cả đám Huyết Hải Tông chết lặng vài giây — xử lý cánh phải. Mộ Hàn Sương và Tố Vân ở giữa.

Họ chiến đấu Song Tu lần đầu tiên hoàn toàn có ý thức.

Không phải lần đầu đứng cạnh nhau trong chiến đấu — là lần đầu cả hai đều biết Song Tu, đều chấp nhận, đều không né tránh cái cảm giác khí mạch tương hỗ khi đứng gần.

Cộng hưởng không cần cố ý. Nó tự nhiên — như hơi thở, như nhịp tim.

Tố Vân thấy linh lực mình lưu chuyển ổn định và mạnh hơn bao giờ hết. Không loạn. Không thất thoát. Ngược lại — như được tiếp thêm từ nguồn vô tận.

Hai mươi phút. Huyết Hải Tông tan rã.

Lão Nguyên Anh Sơ Kỳ nhìn hai người, nhìn lượng linh lực còn dư trong Song Tu cộng hưởng, lắc đầu.

"Ta tính sai." Anh ta nói. "Về đi."

Họ rút.

Thanh Lăng phủi tay. "Xong." Nhìn sang em gái và sư huynh. "Hai người ổn không?"

"Ổn." Cả hai trả lời cùng lúc.

Thanh Lăng gật đầu. Không nhận xét thêm — không cần.

Sư phụ nhìn Tố Vân. "Tu vi muội tốt lắm."

"Cảm ơn sư phụ."

"Không phải ta khen." Ông nhìn sang Mộ Hàn Sương, rồi nhìn lại cô. "Ta nhận xét thực tế."

Cô hiểu ý ông — không phải khen tu vi cô tăng nhanh, mà khen cô đã tìm được cách tiến lên.

Cách đó không phải là cô thay đổi. Là cô ngừng chạy trốn chính mình.

Kiếm Tâm Loạn

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn