Tố Vân đột phá Kim Đan vào một buổi sáng tháng Mười.
Không phải buổi luyện công đặc biệt, không phải sau một trận chiến quan trọng, không có linh dược hay cơ duyên bên ngoài. Cô đang ngồi tịnh tọa ở sân luyện, sáng sớm, gió thu, và linh lực trong đan điền tự nhiên bùng lên rồi vỡ ra theo cách mà Kim Đan hình thành.
Từ Trúc Cơ thất tầng lên Kim Đan Sơ Kỳ. Mười năm trì trệ, ba tháng đột phá không ngừng.
Mộ Hàn Sương ngồi cạnh cô — anh hay ngồi đây buổi sáng từ sau khi về — cảm nhận được đột phá qua khí mạch Song Tu. Không làm gì, chỉ ngồi đó, linh lực anh tự nhiên ổn định, hỗ trợ cho quá trình đột phá của cô.
Đột phá kéo dài hai tiếng.
Khi Tố Vân mở mắt, trời đã sáng hẳn. Sân luyện có thêm Thanh Lăng — anh đứng ở rìa, bình trà trên tay, nhìn cô với vẻ mặt hài lòng của người đầu tư đúng chỗ.
"Kim Đan rồi." Thanh Lăng nói, như đang thông báo thời tiết.
"Ừ." Cô nhìn xuống tay mình. Linh lực lưu chuyển khác — dày hơn, ổn định hơn, mạnh hơn. "Kim Đan rồi."
"Mừng muội." Thanh Lăng rót trà ra chén, đưa cho cô.
Mộ Hàn Sương nhìn cô. Không nói gì — anh không hay chúc mừng bằng lời. Nhưng anh đặt tay lên đầu cô một giây, nhẹ, rồi rút tay về.
Đó là ngôn ngữ của anh.
Tố Vân nhìn anh, mỉm cười. "Sư huynh, em đuổi kịp chưa?"
"Chưa." Anh nhìn xuống cô. "Ta Kim Đan viên mãn. Muội Kim Đan Sơ Kỳ."
"Vậy thì em sẽ tiếp tục đuổi." Cô đứng dậy, phủi tay. "Sư huynh đợi nhé."
"Ta không đi đâu."
Bốn chữ. Bình thường. Nhưng trong miệng anh — đủ nghĩa cho cả một bài thơ tình mà người khác viết ba trang.
Thanh Lăng nghe câu đó, nhìn trời, kìm tiếng thở phào hài lòng.
Mười năm tám tháng. Cuối cùng.
