Tin tức Đại Hội Kiếm Tông về đến Thanh Hư Môn vào buổi chiều Thanh Lăng trở về — anh đi công cán ba mươi ngày, mang về một túi linh thảo, hai mươi lít rượu Tiên Lộ, và một mảnh tin làm cả môn phái xôn xao.
"Ba năm một lần, năm nay Kiếm Tông mở đại hội ở Vân Đỉnh Sơn." Thanh Lăng ngồi ở sảnh chính, báo cáo với sư phụ, giọng thản nhiên như đang nói chuyện thời tiết. "Các môn phái lớn đều được mời tham dự. Thanh Hư Môn chúng ta được tiến cử đại sư huynh Mộ Hàn Sương."
Tố Vân ngồi góc sảnh, đang uống trà, ngẩng đầu lên. Sư phụ — một ông già râu bạc, mặt hiền nhưng mắt sắc — gật đầu.
"Và người tháp tùng?" sư phụ hỏi.
Thanh Lăng liếc sang Tố Vân. Cô linh cảm xấu.
"Sư muội Lăng Tố Vân." Anh nói, nhẹ như bấc.
Tố Vân đặt chén trà xuống. Tim đập nhanh hơn hai nhịp — loại nhanh tốt, loại của người vừa nghe tin vui không kịp chuẩn bị mặt bình thản. Đại Hội Kiếm Tông. Cô được chọn đi cùng đại sư huynh. Đây là—
"Không cần."
Hai chữ. Lạnh. Từ góc phòng bên kia, nơi Mộ Hàn Sương đang đứng tựa cột, không nhìn vào ai.
Tố Vân nhìn sang anh.
"Sư huynh nói gì?" Cô hỏi, giọng bình thản đến mức cô phải tự khen mình.
"Không cần muội đi." Anh vẫn không giải thích. "Huynh đi một mình được."
"Quy tắc Kiếm Tông yêu cầu có người tháp tùng." Thanh Lăng xen vào, giọng thuần túy cung cấp thông tin, không dính dáng gì hết. "Huynh đi một mình sẽ bị xem là thiếu lễ."
"Thì mang người khác đi."
"Môn phái mình hiện tại chỉ có ba đệ tử." Thanh Lăng tiếp tục thuần túy cung cấp thông tin. "Huynh là đại sư huynh, không thể tháp tùng huynh. Sư muội Lăng là đệ tử duy nhất còn lại."
Im lặng.
Tố Vân nhìn sư huynh Mộ — anh vẫn nhìn đi chỗ khác, hàm hơi siết. Đây là biểu cảm mạnh nhất mà cô từng thấy trên mặt anh: hàm siết.
"Không cần thiết." Anh lặp lại.
"Không cần thiết hay sư huynh không muốn?" Cô hỏi thẳng.
Anh nhìn sang cô. Lần đầu từ đầu cuộc trò chuyện.
Không trả lời.
Sư phụ nhìn hai đứa học trò, thở dài nhẹ — kiểu thở dài của người biết chuyện sẽ đi theo hướng nào nhưng quyết định không can thiệp. "Tố Vân đi cùng Hàn Sương. Lệnh của ta." Ông đứng dậy. "Hai đứa chuẩn bị trong ba ngày."
***
Tối hôm đó, Tố Vân ngồi trong phòng, nhìn vào gương đồng, đang thắc mắc tại sao sư huynh không muốn cô đi.
Không phải cô không biết mình không giỏi bằng anh. Cô biết rõ điều đó — tu vi chênh nhau quá xa để không biết. Nhưng anh chưa bao giờ, chưa một lần, tỏ ra thấy cô là gánh nặng theo kiểu thẳng mặt như vậy.
"Không cần thiết," cô lẩm bẩm lại, bắt chước giọng anh. Rồi tự lắc đầu.
Bên ngoài cửa sổ, đêm Thanh Hư Môn yên tĩnh. Ánh trăng rơi vào sân luyện kiếm. Và ở đó — cô nhìn qua khung cửa — bóng người áo xanh tối đang đứng một mình, nhìn lên trăng.
Mộ Hàn Sương không ngủ sớm chưa bao giờ.
Cô nhìn anh một lúc, rồi kéo rèm lại.
Có những thứ không nhìn thì không đau. Đó cũng là quy tắc cô tự đặt ra — và tỉ lệ thành công cũng chỉ hai mươi phần trăm.
