Tố Vân quyết định thờ ơ với sư huynh Mộ. Bắt đầu từ sáng sớm hôm sau.
Kế hoạch: không chào khi gặp mặt, không đề nghị luyện kiếm cùng, không hỏi khi anh về muộn, và đặc biệt — không giả vờ không nhìn trộm khi anh luyện công.
Kế hoạch thất bại lúc giờ Thìn vì cô đói và anh đặt cháo thuốc trước cửa phòng cô.
Không nói gì. Không gõ cửa hỏi. Chỉ đặt đó. Rồi đi.
Tố Vân đứng trước cửa, nhìn cái bát sứ trắng có nắp đậy, còn đang bốc hơi. Mùi linh thảo quen thuộc — loại mà anh hay sắc cho cô mỗi lần linh lực cô thất điều sau buổi luyện kiếm. Cô không nói với anh chuyện đó bao giờ. Nhưng anh biết.
Cô nhặt bát cháo lên. Đi vào phòng. Ăn hết.
Rồi ngồi đó, nhìn cái bát rỗng, và ghét bản thân mình theo một cách rất cụ thể.
***
Buổi trưa, Thanh Lăng tìm Tố Vân trong thư phòng.
"Muội đang làm gì?"
"Đọc sách." Cô không ngẩng đầu.
"Sách ngược lại rồi." Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện. "Muội bị đại sư huynh làm phiền rồi."
"Không." Cô lật sách lại. "Mọi thứ bình thường."
"Ừ." Thanh Lăng chống cằm, nhìn cô với vẻ mặt của người có rất nhiều thứ muốn nói nhưng chọn chỉ nói một phần. "Thì huynh chỉ hỏi thôi. Muội Tố Vân, muội thích đại sư huynh bao lâu rồi?"
Cuốn sách rơi xuống sàn.
Tố Vân nhặt lên, chậm rãi, cẩn thận, vuốt thẳng từng trang như thể đó là việc quan trọng nhất đời cô lúc này. "Sư huynh Thanh nói gì vậy."
"Huynh hỏi—"
"Em nghe rõ. Em hỏi lại." Cô đặt sách xuống, nhìn thẳng vào mắt Thanh Lăng với vẻ bình thản mà cô đã luyện từ năm mười hai tuổi. "Không có gì để thích. Sư huynh Mộ là đại sư huynh. Em là sư muội. Quan hệ đồng môn, không hơn không kém."
Thanh Lăng gật đầu chậm. "Vậy tại sao mỗi lần huynh ấy đứng cạnh muội, tu vi muội lại giảm một chút?"
Tố Vân im lặng.
"Huynh ý, đó là điều kỳ lạ về mặt tu luyện, đúng không?" Thanh Lăng tiếp, giọng vẫn thản nhiên. "Thú vị lắm. Huynh quan sát mấy tháng nay rồi."
"Sư huynh quan sát em?" Cô không biết nên cảm thấy gì — bị quan sát hay được quan tâm.
"Huynh quan sát cả hai." Anh đứng dậy. "Và huynh thấy những điều... rất thú vị." Anh bước ra cửa, dừng lại ở ngưỡng. "À, tối nay đại sư huynh nói có việc muốn nói với muội. Ở sân luyện, sau giờ Tuất."
Cô nhìn theo anh. "Sư huynh Thanh—"
"Huynh không biết gì hết." Anh vẫy tay, biến vào hành lang. "Huynh chỉ truyền lời thôi."
***
Tố Vân đến sân luyện đúng giờ Tuất.
Mộ Hàn Sương đứng đó, tay cầm một bó thảo dược nhỏ — loại Hồi Linh Thảo mà cô hay thiếu sau khi tu vi trồi sụt. Anh đưa cho cô, không giải thích.
"Chuẩn bị cho chuyến đi." Anh nói. "Mang theo đủ."
Tố Vân nhìn bó thảo dược. Rồi nhìn anh.
"Sư huynh đã đi mua thứ này cho em?"
"Mua lúc đi lấy linh thạch sáng nay. Tiện tay." Anh quay đi. "Nghỉ sớm đi. Ba ngày nữa xuất phát."
Cô đứng đó, cầm bó thảo dược, nhìn lưng anh đi về phía phòng ở.
"Tiện tay," cô nhắc lại, thầm thì.
Thanh Hư Môn có hai tiệm bán linh thảo — một ở phía đông, một ở phía tây. Linh thạch ở kho chứa phía bắc. Loại Hồi Linh Thảo này chỉ bán ở tiệm phía đông, đường đi hoàn toàn ngược chiều với kho linh thạch.
Không tiện tay chút nào.
Tố Vân ôm bó thảo dược vào ngực, nhìn trời đêm.
Cô tự hỏi: người ta thích ai thì sẽ như thế nào? Sẽ nghĩ đến người đó nhiều không? Sẽ để ý từng cử chỉ nhỏ không? Sẽ tự biện minh cho mọi thứ người đó làm không?
Cô không biết câu trả lời. Cô cũng không muốn biết.
Bởi vì nếu biết, cô sẽ phải thừa nhận một thứ mà cô đã tránh né suốt mấy năm nay.
