Chương 5 · Nửa câu nghe được

Tố Vân không có thói quen nghe lén.

Thật ra cô có — nhưng đó là thói quen trẻ con từ hồi mới vào môn, hay nấp sau cột để nghe sư phụ kể chuyện giang hồ cho các sư huynh. Lớn rồi cô bỏ. Vì thông tin nghe lén thường khiến cô biết thêm những thứ cô không muốn biết.

Hôm đó là ngày thứ hai trước khi xuất phát.

Cô đang đi về thư phòng, đi ngang qua phòng trà — cửa không đóng hẳn, chỉ hé — thì nghe tiếng sư phụ. Và tiếng Mộ Hàn Sương.

Lẽ ra cô phải đi tiếp.

"...muội ấy không thể ở đây mãi được..." — giọng sư phụ, thấp, nghiêm túc.

Chân Tố Vân chậm lại.

"...đã đến lúc phải sắp xếp..." — giọng Mộ Hàn Sương, trầm hơn thường ngày.

Cô dừng hẳn, tay đặt lên cánh cửa. Tim cô — cái thứ hay làm loạn mỗi khi sư huynh ở gần — lần này đập chậm lại. Một nhịp. Hai nhịp.

"...huynh đồng ý không?"

Im lặng ba giây. Rồi: "Đồng ý."

Tố Vân nhấc tay khỏi cửa. Bước đi. Không vào thư phòng nữa — chân cô tự đưa cô ra vườn sau, đến chỗ giếng cổ, ngồi xuống viên đá quen thuộc.

Đồng ý. Đồng ý chuyện gì?

Cô ghép hai mảnh câu lại. "Muội ấy không thể ở đây mãi." "Đã đến lúc sắp xếp." "Huynh đồng ý không — đồng ý."

Thanh Hư Môn nhỏ, tài nguyên hạn chế, sư phụ già, hai sư huynh không ai cần thêm đệ tử trẻ lẹt đẹt Trúc Cơ tam tầng ăn bám—

Cô ngừng suy nghĩ hướng đó. Tự mắng bản thân.

Nhưng nó vẫn ở đó, cái suy nghĩ đó, bám vào góc đầu cô và không chịu đi.

***

Tối hôm đó, Thanh Lăng nhìn Tố Vân ăn cơm mà mặt như người mất hồn, quyết định hỏi thẳng.

"Muội sao vậy?"

"Không sao."

"Muội gắp nhầm muối vào bát cơm rồi ăn mà không hay."

Tố Vân nhìn xuống bát. Đúng thật. Cơm mặn như nước biển.

"Đang nghĩ chuyện tu luyện."

Thanh Lăng nhìn sang Mộ Hàn Sương, đang ăn cơm bình thường ở đầu bàn, không nhìn ai. Rồi nhìn lại Tố Vân.

"Tu luyện của muội hay tu luyện chung chung?"

"Của em." Cô đặt đũa xuống. "Sư huynh Thanh, em muốn hỏi thật. Môn phái mình... có thiếu gì không? Tài nguyên, đệ tử, hay..."

"Không thiếu gì." Thanh Lăng trả lời ngay, không cần suy nghĩ. "Sư phụ vừa nhận thêm khoản cúng phẩm từ họ Lâm tháng trước. Tài nguyên dư. Đệ tử thì..." Anh nhìn sang Mộ Hàn Sương một giây. "Đủ."

Tố Vân gật đầu. Không hỏi thêm.

Nhưng cô vẫn không thể giải thích được hai câu kia.

Đêm đó cô không ngủ được. Nằm nhìn trần, nghe tiếng gió qua khe cửa, và cứ mãi nghĩ: có lẽ mình đã hiểu sai. Có lẽ hai câu đó nói về chuyện khác. Có lẽ—

Có lẽ mình nên hỏi thẳng.

Nhưng nếu hỏi thẳng, và câu trả lời là đúng như mình nghĩ — thì sao?

Cô lăn sang bên, ôm gối.

Không hỏi. Sáng mai xuất phát, cứ đi đã. Đến Đại Hội Kiếm Tông, chứng minh tu vi có thể tiến được, rồi tính tiếp.

Đó là kế hoạch. Kế hoạch rõ ràng. Logic.

Và nếu có phần nào của kế hoạch đó xuất phát từ việc "muốn thêm thời gian bên sư huynh trước khi mọi thứ thay đổi" — thì cô cũng không cần thừa nhận chuyện đó.

Kiếm Tâm Loạn

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn