Chương 6 · Xin xuống núi

Tố Vân quyết định xin xuống núi lịch kiếm vào sáng hôm sau — trước cả khi xuất phát đến Vân Đỉnh Sơn.

Lý do cô đưa ra cho sư phụ: tu vi trì trệ cần thực chiến thực tế, môi trường núi này quá yên tĩnh, lịch kiếm giang hồ sẽ giúp cô đột phá được.

Không phải dối. Chỉ là không phải lý do thật.

Lý do thật: nếu cô bị đuổi đi sớm hay muộn gì, thà cô chủ động đi trước. Ít đau hơn.

Sư phụ nghe xong, gật đầu. Nhanh đến mức Tố Vân hơi ngạc nhiên.

"Được," sư phụ nói. "Ta đồng ý. Muội có thể xuống núi sau khi xong việc ở Vân Đỉnh Sơn."

"Dạ." Cô cúi đầu. "Đa tạ sư phụ."

"Nhưng..." Sư phụ vuốt râu. "Ta có một điều kiện."

Cô ngẩng lên.

"Hàn Sương sẽ đi cùng muội một đoạn."

"Sư phụ—"

"Không bàn cãi." Ông đứng dậy, áo bào dài phất theo từng bước chân chậm rãi. "Đó là điều kiện. Muội không đồng ý thì ở lại môn phái."

Tố Vân ngồi đó, nhìn bóng sư phụ đi khuất.

Bên trong lòng cô, một phần nào đó — phần mà cô hay phủ nhận sự tồn tại — vừa thở phào.

***

Mộ Hàn Sương biết chuyện vào buổi chiều, khi Thanh Lăng nói.

Anh không nói gì. Ngồi ở hiên, cầm cuốn kiếm phổ đọc — thật ra là nhìn vào trang sách mà không đọc, một thói quen anh hay làm khi đang suy nghĩ.

Lăng Tố Vân muốn xuống núi.

Anh đã dự đoán điều này — không phải chính xác hình thức này, nhưng anh biết cô sẽ rời đi sớm hay muộn. Cô không phải kiểu người ở yên một chỗ mãi được khi cảm thấy mình không tiến lên. Cô hay giấu sự bứt rứt sau vẻ bình thản, nhưng anh sống cạnh cô đủ lâu để nhận ra.

Cô không nói với anh. Cô xin sư phụ trực tiếp.

Điều đó — không biết tại sao — khiến ngực anh hơi siết.

"Huynh ổn không?" Thanh Lăng ngồi cạnh, giọng thật thà đến mức khó tin anh thật thà.

"Ổn."

"Huynh nhìn không ổn."

"Huynh nhìn bình thường."

"Huynh đang cầm sách ngược." Thanh Lăng chỉ vào cuốn kiếm phổ.

Mộ Hàn Sương nhìn xuống. Đúng là ngược. Anh lật lại, tiếp tục nhìn vào trang sách, không đọc gì.

"Sư phụ bảo huynh đi cùng muội ấy một đoạn." Thanh Lăng nói tiếp. "Huynh có đồng ý không?"

"Sư phụ quyết định."

"Huynh có muốn đồng ý không?"

Im lặng. Dài hơn bình thường.

"Huynh không có ý kiến." Anh nói.

Thanh Lăng gật đầu, đứng dậy. "Được rồi. Nhưng mà huynh ơi—" Anh dừng lại, giọng xuống thấp hơn một chút. "Nếu huynh có ý kiến, thì nói ra trước khi quá muộn sẽ tốt hơn."

Anh đi. Để lại Mộ Hàn Sương ngồi một mình ở hiên, nhìn hoàng hôn đổ trên đỉnh núi Thanh Hư.

Tối hôm đó, Tố Vân đi trong đêm sớm hơn dự kiến — cô không muốn phải chào ai, không muốn phải nhìn mặt ai mà giả vờ mọi thứ bình thường.

Kết quả: khi cô bước đến cổng núi trong bóng tối mờ mờ của tinh mơ, Mộ Hàn Sương đã đứng đó từ lúc nào. Áo xanh tối, kiếm trên lưng, tay không cầm gì.

Cô dừng lại.

"Sư huynh..." Cô hơi do dự. "Sư huynh đứng đây làm gì?"

Anh nhìn cô, một giây.

"Đi cùng muội."

"Em không cần—"

"Sư phụ bảo." Anh quay người, bước ra cổng. "Đi thôi."

Tố Vân đứng nhìn lưng anh ba giây, rồi thở dài, đi theo.

Phía sau họ, từ cửa sổ tầng hai của sảnh chính, Thanh Lăng đứng nhìn xuống với ánh mắt người đã xem xong bộ kịch bản từ trước và đang chờ diễn viên diễn đúng theo.

Bên cạnh anh, sư phụ vuốt râu, gật gù.

Đây không phải cảnh bất ngờ với hai người này.

Kiếm Tâm Loạn

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn