Thị trấn Linh Quang nằm giữa đường từ Thanh Hư Sơn đến Vân Đỉnh — điểm dừng chân tự nhiên cho tu sĩ lịch kiếm, buôn bán linh thảo linh khí, hoặc đơn giản là muốn ngủ một đêm không cần cảnh giác.
Tố Vân thích thị trấn này ngay từ lần đầu đặt chân vào. Náo nhiệt, đủ loại người, mùi linh thảo trộn mùi thức ăn đường phố — sống động theo cái cách mà Thanh Hư Sơn yên tĩnh không có.
"Em muốn ghé chợ linh thảo." Cô nói với sư huynh.
"Được." Anh không hỏi tại sao, không bảo đừng lãng phí thời gian, không nhắc họ cần đến Vân Đỉnh trước hoàng hôn. Anh chỉ đi theo cô vào chợ.
Đó là điều kỳ lạ về Mộ Hàn Sương — anh có thể nói "không cần thiết" với bất cứ điều gì, nhưng lại không bao giờ nói "không cần thiết" với những thứ cô muốn. Cô để ý điều đó từ lâu. Cô không biết làm gì với việc để ý đó.
Chợ linh thảo Linh Quang rộng và ồn ào. Tố Vân vừa đi vừa nhìn, thỉnh thoảng cầm lên một cành thảo dược ngửi, hỏi giá, đặt xuống. Mộ Hàn Sương đi theo cô, im lặng, nhưng mỗi khi cô giơ thứ gì lên, anh đều nhìn vào đó — như đang đánh giá chất lượng, dù cô không hỏi.
Ở gian thứ tư của chợ, họ gặp Bạch Lê Hoa.
Không phải gặp tình cờ — không có gì là tình cờ trong tu tiên giới, Tố Vân đã học điều đó sau mười năm. Bạch Lê Hoa đứng trước gian bán linh thạch, mặc áo đỏ rực như lửa giữa chợ xanh xám, và nhìn thẳng về phía Mộ Hàn Sương như cô ta đã biết anh sẽ ở đây.
"Mộ đại hiệp." Cô ta bước đến, cười — loại cười được tập luyện đến mức tự nhiên. "Lâu không gặp."
"Bạch cô nương." Mộ Hàn Sương gật đầu. Lịch sự. Không hơn.
Bạch Lê Hoa liếc sang Tố Vân — ánh mắt đánh giá nhanh, không thù địch, chỉ... xem xét. "Đây là...?"
"Lăng Tố Vân." Tố Vân tự giới thiệu, cười nhẹ. "Sư muội của Mộ đại hiệp. Hân hạnh."
"À." Cái "à" đó có rất nhiều tầng nghĩa mà Tố Vân không buồn phân tích.
Bạch Lê Hoa quay sang Mộ Hàn Sương, nói điều gì đó về Đại Hội Kiếm Tông, về lịch trình, về thông tin mà cô ta rõ ràng có nhiều hơn họ. Khi nói, cô ta đặt tay lên tay áo anh — nhẹ, tự nhiên, quen thuộc.
Anh không đẩy ra. Chỉ bước sang một bên, một bước nhỏ, tự nhiên đến mức có thể không phải cố ý.
Tố Vân nhìn cảnh đó, rồi nhìn sang gian thảo dược bên cạnh.
"Em đi mua thảo dược." Cô nói với không khí, không cụ thể cho ai. "Sư huynh nói chuyện đi."
Cô không đợi trả lời. Đi thẳng.
Đứng trước gian thảo dược, cô cầm một nhánh Thanh Tâm Thảo lên, ngắm nghía. Không thật sự nhìn. Đầu cô đang rất bận với một câu hỏi ngớ ngẩn: tại sao mình lại quan tâm đến chuyện người ta đặt tay lên tay áo sư huynh mình?
Câu trả lời rõ ràng.
Cô đặt nhánh thảo dược xuống, không mua gì, quay lại.
Mộ Hàn Sương đang đứng nhìn về phía cô — không nhìn Bạch Lê Hoa đang vẫn đang nói chuyện bên cạnh.
Cô tiến lại, đứng cạnh anh. "Xong chưa?"
"Xong." Anh bước đi ngay, không chờ Bạch Lê Hoa nói nốt câu.
Bạch Lê Hoa nhìn theo hai người, ánh mắt phức tạp — không phải ghen tuông, gần hơn với... e ngại. Như người biết điều gì đó mà người trong cuộc không biết, và không chắc có nên nói không.
Tối đó, tại quán trọ, Tố Vân ngồi trên mái, nhìn trăng, tự hỏi lần thứ mấy trong tuần này tại sao ngực mình đau nhức theo kiểu không liên quan đến tu luyện.
Thanh Lăng ngồi cạnh cô — anh đã bị phát hiện từ lâu, không ai thèm hỏi tại sao anh cải trang theo sau.
"Muội nghĩ gì?" anh hỏi.
"Không nghĩ gì." Cô kéo đầu gối lên. "Bạch Lê Hoa, cô ta là ai?"
"Bạch gia ở Đông Hải. Thiên kiều bá mị, tu vi cao, và..." Thanh Lăng ngừng một chút. "Ái mộ đại sư huynh một thời gian dài rồi."
"Ồ." Cô gật đầu. "Vậy à."
"Muội không thấy... lo không?"
"Lo cái gì?"
Thanh Lăng nhìn cô với vẻ mặt của người muốn lắc đầu nhưng kìm lại. "Không, không có gì. Huynh hỏi nhầm."
Bên dưới mái, qua cửa sổ phòng anh, ánh đèn của Mộ Hàn Sương vẫn còn — anh chưa ngủ. Cô nhìn vệt sáng đó một lúc.
"Sư huynh Thanh." Cô nói, nhỏ. "Em có phải gánh nặng của môn phái không?"
Thanh Lăng nhìn cô. Rồi cười — lần này không phải cười bí hiểm, mà là cười thật, hơi buồn.
"Muội là người duy nhất nghĩ vậy." Anh nói.
Cô không biết có nên tin không.
