Chương 8 · Bí Mật Của Lâm Vô Ngôn

Mối quan hệ giữa Tô Nhã và Lâm Vô Ngôn dần trở nên gắn bó hơn. Nhưng Tô Nhã nhận ra một điều đáng sợ: Mỗi khi Lâm Vô Ngôn dọn dẹp một ký ức nặng nề, cơ thể hắn lại mờ đi một chút.

"Tại sao anh lại làm việc này? Nó đang giết chết anh đấy!" cô quát lên khi thấy bàn tay hắn gần như tan biến sau khi hóa giải một thanh kiếm tà ác.

Lâm Vô Ngôn im lặng một lúc lâu, rồi thở dài. "Tôi là linh hồn của một chiếc bình ngọc đời Đường. Chủ nhân của tôi đã đổ vào đó tất cả nỗi đau của ông ấy trước khi chết. Tôi hóa hình để đi dọn dẹp nỗi đau của thế gian này, nhằm tìm lại những mảnh vỡ linh hồn của chính mình."

Tô Nhã sững sờ. "Vậy nếu anh dọn dẹp hết, anh sẽ biến mất sao?"

"Tôi sẽ trở lại làm một chiếc bình vô tri. Đó là định mệnh của linh vật," hắn nói, nụ cười buồn bã hiện trên môi. "Nhưng tôi đã mệt mỏi với việc mang theo ký ức rồi. Tôi muốn được tĩnh lặng."

Tô Nhã khóc. Cô không muốn hắn trở thành một chiếc bình lạnh lẽo nằm trên kệ. Cô muốn hắn là cái gã đàn ông đáng ghét thường xuyên đòi tiền phí dọn dẹp này.

"Sẽ có cách khác mà, đúng không?" cô nắm lấy bàn tay mờ nhạt của hắn.

Lâm Vô Ngôn nhìn cô, đôi mắt hắn dao động. "Có một cách. Nhưng nó đòi hỏi một ký ức của người đang sống. Một ký ức thật sự hạnh phúc để làm mỏ neo cho linh hồn tôi."

Ký Ức Trong Gương

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn