Đêm tập dượt diễn ra trước lễ hội hai ngày.
Không bắn pháo thật. Chỉ kiểm tra ánh sáng, âm thanh, đường dây an toàn, đội thuyền, hướng gió và phản ứng của những người đã từng thề sẽ không bao giờ đứng gần bờ sông vào buổi tối nữa. Mục cuối không có trong biên bản, nhưng Chi Hạ tự thêm vào.
Cô mang máy ảnh, đứng bên khán đài.
Thẩm Dục mặc áo đội kỹ thuật, tai trái gắn thiết bị trợ thính nhỏ màu đen. Đây là lần đầu cô thấy anh không giấu.
“Hôm nay công khai à?” cô hỏi.
“Ừ.”
“Vì sao?”
“Đội kỹ thuật cần biết tôi nghe kém một bên. An toàn.”
Chi Hạ nhìn anh. “Bảy năm rồi anh mới nghĩ đến an toàn?”
“Trước đây không có ai mắng hiệu quả.”
“Tôi mắng anh lúc nào?”
“Bằng ánh mắt.”
“Ánh mắt tôi làm được nhiều việc thật.”
Thẩm Dục gật đầu. “Có tiềm năng quản lý.”
Cô chụp anh một tấm. Trong khung hình, ánh đèn công trường rơi trên vai anh, sông phía sau mờ xanh. Người đàn ông ấy vẫn bình tĩnh, nhưng không còn giống chiếc đồng hồ bị khóa trong hộp kính. Anh đang chạy lại, chậm thôi, nhưng có tiếng.
Buổi tập bắt đầu. Loa đếm ngược. Ba. Hai. Một.
Dàn đèn trên trời bật sáng thay pháo hoa. Những vệt sáng mô phỏng nở trên nền đêm, không có tiếng nổ, nhưng Chi Hạ vẫn giật mình. Máy ảnh trong tay lệch khỏi khung.
Thẩm Dục nhìn thấy.
Anh không chạy tới. Chỉ giơ tay ra hiệu từ xa: thở.
Chi Hạ hít vào.
Thở ra.
Lần thứ hai, cô giữ được máy.
Lần thứ ba, cô chụp được chùm sáng giả nở trên mặt sông. Không đẹp bằng pháo hoa thật. Nhưng đủ để chứng minh cô chưa chết vì sợ.
Sau buổi tập, đội kỹ thuật phát hiện một dây neo của thuyền số 3 bị thay sai vị trí. Nếu đêm lễ hội đông người, thuyền có thể trôi vào vùng cấm khi gió đổi.
Thẩm Dục lập tức yêu cầu kiểm tra toàn bộ.
Trịnh Nguyên xuất hiện ở bến, sắc mặt rất xấu. “Chỉ là sơ suất.”
Chi Hạ chụp lại dây neo. “Sơ suất có chữ ký nghiệm thu của ai?”
Không ai trả lời.
Chu Khả, người đã ở Nam Kiều quá ba ngày và có vẻ không định đi, đi tới với máy tính bảng. “Tôi vừa so sánh sơ đồ an toàn cũ và mới. Vị trí dây neo này giống hệt lỗi năm đó.”
Thẩm Dục nhìn Trịnh Nguyên.
Lần này, Trịnh Nguyên không giữ được bình tĩnh hoàn toàn.
“Các người đừng suy diễn.”
Bà Tần từ đâu xuất hiện, tay cầm bình trà. “Suy diễn là đặc sản của thị trấn, nhưng lần này có vẻ có số liệu.”
Chi Hạ nghĩ bà Tần nên được bổ nhiệm vào mọi ủy ban. Ít nhất cuộc họp sẽ bớt buồn ngủ.
Đêm ấy, đội kỹ thuật làm việc đến gần sáng. Thẩm Dục kiểm tra từng chốt, từng dây, từng lệnh đếm. Chi Hạ đi theo chụp lại. Không ai bảo cô nghỉ.
Khoảng bốn giờ, khi trời bắt đầu xanh ở mép sông, Thẩm Dục ngồi xuống bậc đá.
Chi Hạ đưa anh chai nước.
“Anh nghĩ Trịnh Nguyên cố ý lặp lại lỗi?”
“Không biết.”
“Nếu lễ hội lại xảy ra chuyện, việc khôi phục sẽ thất bại. Hồ sơ cũ cũng chìm tiếp.”
“Ừ.”
“Ông ta có lý do.”
Thẩm Dục uống nước. “Lý do không phải chứng cứ.”
“Anh tỉnh táo thật.”
“Không tỉnh thì dễ làm sai.”
Chi Hạ ngồi cạnh anh. “Tôi thì không tỉnh lắm.”
“Tôi thấy.”
“Anh không an ủi được câu nào à?”
“Cô không tỉnh nhưng vẫn chụp được ảnh. Rất chuyên nghiệp.”
Chi Hạ quay sang nhìn anh, rồi bật cười. “Thẩm Dục, anh thật sự nên ít nói lời thật lòng theo kiểu đánh giá hiệu suất.”
Anh nghĩ một chút. “Cô rất giỏi.”
“Muộn rồi.”
“Tôi sẽ luyện.”
Mặt trời lên.
Trên sông, những dây neo được buộc lại chắc chắn. Đêm tập dượt kết thúc bằng sự mệt mỏi, nghi ngờ, và một điều lạ lùng: Chi Hạ bắt đầu mong lễ hội đến.
Không phải vì cô hết sợ.
Mà vì lần đầu tiên, cô muốn nhìn thẳng lúc pháo hoa nở.
