Chương 11 · Lá Thư Trong Hộp Thiếc

Bà Tần cuối cùng cũng đưa chiếc hộp ông ngoại Chi Hạ gửi lại.

Địa điểm trao không trang trọng: sau bếp quán mì, cạnh nồi nước dùng đang sôi. Bà Tần nói nơi này phù hợp vì con người nghe sự thật lúc có mùi đồ ăn sẽ ít ngất hơn. Chi Hạ không biết cơ sở khoa học ở đâu, nhưng đã quen không tranh luận với người bán mì.

Trong hộp có ba thứ: một lá thư, một chìa khóa nhỏ, và một tấm vé lễ hội năm đó bị cháy mất góc.

Lá thư bắt đầu rất giống ông ngoại:

*Hạ Hạ, nếu con đọc thư này, đừng khóc quá lâu. Khóc lâu đau đầu, mà con từ nhỏ đã không chịu uống thuốc đúng giờ.*

Chi Hạ đọc đến đó đã muốn khóc.

Ông viết về đêm cháy. Về việc ông thấy thuyền số 3 còn mắc dây neo, trên đó có Lâm Hạo và một nhóm trẻ. Về việc Trịnh Nguyên thúc ép bắn chùm cuối vì đoàn khách đầu tư đang chờ. Về việc ông đổi lệnh dừng giàn phụ nhưng hệ thống đã bị cài nhầm từ trước. Về Thẩm Trường An cố ngắt mạch và bị thương nặng. Về Thẩm Dục nhảy xuống nước cứu cô.

Cuối thư, ông viết:

*Ta im lặng không phải vì sợ mất danh tiếng. Ta im lặng vì khi đó báo cáo đã định tội nhà họ Thẩm, còn ta không có chứng cứ đủ mạnh để lật lại. Nếu ta nhận lỗi một mình, người ta sẽ nói ta già rồi nhớ sai. Nếu ta kéo Trường An theo, vợ con anh ấy phải chịu thêm. Ta đã sai khi nghĩ chờ thêm chứng cứ rồi nói. Chờ mãi, người chết càng nhiều hơn người dám nói.*

*Xin lỗi con. Xin lỗi Dục. Xin lỗi mùa hè ấy.*

Chi Hạ không đọc tiếp được.

Thẩm Dục đứng ở cửa bếp. Không biết anh đến từ lúc nào. Bà Tần hẳn đã gọi. Ở thị trấn này, quyền riêng tư có thể bị đem hầm chung với nước dùng, nhưng đôi khi cũng có ích.

Chi Hạ đưa thư cho anh.

Thẩm Dục đọc rất lâu.

Khi anh ngẩng lên, mắt đỏ nhưng không rơi nước. Người này ngay cả khóc cũng tiết kiệm, thật sự khiến người khác thấy mình hoang phí cảm xúc.

“Cha anh không làm sai,” Chi Hạ nói.

“Tôi biết.”

“Nhưng nghe ông tôi nói vẫn khác.”

Anh gật đầu.

Chiếc chìa khóa trong hộp mở ngăn bí mật dưới đáy thùng gỗ màu xanh. Bên trong có bản sao sơ đồ dây neo năm đó, một tờ ghi chú có chữ ký nghiệm thu của Trịnh Nguyên, và ảnh chụp hệ thống điều khiển trước khi cháy. Những thứ ông ngoại giữ lại, có lẽ vì biết một ngày nào đó cần dùng, cũng có lẽ vì người mang lỗi sống lâu thường phải tìm cách sắp xếp lỗi thành hồ sơ.

Chu Khả xem xong lập tức liên hệ luật sư quen ở Bắc Thành.

“Đủ để yêu cầu điều tra lại,” cô nói.

Thẩm Dục cầm tờ sơ đồ. Tay anh hơi run.

Chi Hạ chạm nhẹ vào mu bàn tay anh. “Anh ổn không?”

Anh nhìn cô. “Không.”

Câu trả lời thành thật khiến cô đau lòng hơn mọi câu “ổn”.

“Vậy ngồi xuống.”

“Tôi còn phải kiểm tra giàn phóng.”

“Thẩm Dục.”

Anh dừng lại.

Chi Hạ nói: “Người chết không cần anh làm việc đến kiệt sức để chứng minh anh yêu họ.”

Căn bếp im lặng.

Bà Tần cúi đầu nhặt hành, giả vờ không nghe. Chu Khả nhìn trần nhà, rất bận rộn với một vết nứt tưởng tượng.

Thẩm Dục ngồi xuống.

Chi Hạ rót cho anh ly nước. “Uống.”

Anh uống.

“Ăn mì.”

Anh nhìn bà Tần. “Không hành.”

Bà Tần đặt bát xuống. “Hôm nay có hành. Người đau lòng không có quyền kén.”

Thẩm Dục nhìn bát mì đầy hành, rồi cúi đầu ăn.

Chi Hạ cười rất khẽ.

Mùa hè này, một vài thứ bắt đầu được trả lại đúng chỗ.

Tên người vô tội.

Lá thư chưa đọc.

Và một người đàn ông cuối cùng chịu ngồi xuống khi mệt.

Mùa Hè Rực Rỡ Với Những Chùm Pháo Hoa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn