Sáng hôm sau, Chi Hạ mang file ghi âm đến hội đồng thị trấn.
Chu Khả đi cùng. Thẩm Dục không đi. Anh nói nếu anh xuất hiện, Trịnh Nguyên sẽ biến buổi đối thoại thành tranh chấp cá nhân. Chi Hạ bảo anh đánh giá Trịnh Nguyên hơi thấp. Người đó có thể biến mọi thứ thành tranh chấp cá nhân dù không cần anh ở đó.
Trịnh Nguyên nghe file trong phòng họp nhỏ. Ông không đổi sắc mặt nhiều. Người từng ký báo cáo sai có lẽ luyện được khả năng không đổi sắc trước âm thanh của quá khứ.
“File này không đủ giá trị pháp lý,” ông nói.
Chi Hạ đáp: “Nhưng đủ giá trị đạo đức.”
“Cô Lâm, tôi hiểu cô xúc động.”
“Câu này không làm ông thông minh hơn đâu.”
Chu Khả ho nhẹ. Không phải ngăn. Là tán thành có kiểm soát.
Trịnh Nguyên đặt tay lên bàn. “Năm đó tình huống hỗn loạn. Tôi ra lệnh theo thông tin lúc đó. Không ai muốn tai nạn xảy ra.”
“Nhưng sau đó ông ký báo cáo đổ lỗi cho Thẩm Trường An.”
“Báo cáo dựa trên kết luận điều tra.”
“Kết luận điều tra dựa trên lời khai của ông.”
Ông nhìn cô. “Cô có bằng chứng tôi cố ý?”
Chi Hạ im.
Đúng. Cô chưa có.
File ghi âm chứng minh Trịnh Nguyên từng ra lệnh bắn chùm cuối dù thuyền số 3 chưa rời vùng cấm. Nhưng đoạn sau hỗn loạn. Báo cáo có thể bị đổ cho lỗi quy trình vì nhiều người muốn khép lại. Cố ý che giấu là chuyện khác.
Trịnh Nguyên đứng dậy. “Tôi khuyên cô dừng lại. Không phải để bảo vệ tôi. Để bảo vệ ông ngoại cô. Nếu mở lại chuyện này, tên ông Lâm cũng xuất hiện. Cô muốn mọi người nhớ ông ấy như người thầy đáng kính, hay người đổi lệnh trong đêm cháy?”
Câu đó đánh trúng.
Chi Hạ biết, và ghét việc mình biết.
Chu Khả nắm nhẹ cổ tay cô dưới bàn.
Chi Hạ nhìn Trịnh Nguyên. “Ông ngoại tôi đã chết. Ông ấy không cần danh tiếng sạch sẽ hơn sự thật.”
“Cô chắc?”
“Không.” Cô đứng dậy. “Nhưng tôi chắc người sống không nên dùng người chết làm khiên.”
Ra khỏi trụ sở, Chi Hạ thấy nắng chói đến mức đau mắt. Chu Khả mua cho cô chai nước.
“Cậu làm tốt,” Chu Khả nói.
“Tớ chưa làm được gì.”
“Không bỏ chạy là làm được nhiều rồi.”
Chi Hạ uống nước. “Nghe như câu an ủi dành cho học sinh thi rớt.”
“Vì cậu đang có mặt học sinh thi rớt.”
Cả hai bật cười.
Chiều đó, tin về file ghi âm lan khắp Nam Kiều. Không ai biết ai nói. Có thể là nhân viên hội đồng. Có thể là bà Tần. Có thể là bản thân thị trấn có hệ tiêu hóa tin đồn rất phát triển.
Người dân kéo đến phòng trưng bày đông hơn.
Một vài người đặt hoa trước ảnh Thẩm Trường An. Một vài người đứng trước cuốn sổ của ông Lâm, thở dài. Có người thì thầm: “Hóa ra không đơn giản.”
Thẩm Dục nghe những câu ấy mà không nói gì.
Tối, Chi Hạ thấy anh ngồi sau nhà, đang sửa lại chiếc đèn lồng cũ.
“Anh không vui à?” cô hỏi.
“Vui thì hơi sớm.”
“Ít nhất mọi người bắt đầu nghi ngờ báo cáo cũ.”
“Nghi ngờ là cửa mở. Nhưng chưa ai bước qua.”
Chi Hạ ngồi xuống cạnh anh. “Anh vẫn muốn bắn pháo hoa?”
“Muốn.”
“Không sợ sao?”
Thẩm Dục nhìn cô. “Sợ. Nhưng không muốn để nỗi sợ đứng tên mọi quyết định.”
Câu ấy làm Chi Hạ im lặng.
Một lúc sau, cô nói: “Tôi muốn chụp lễ hội.”
Anh quay sang.
“Không phải quảng cáo. Không phải để bán nhà. Tôi muốn chụp lại mọi thứ. Tư liệu. Con người. Chứng cứ rằng mùa hè này đã xảy ra.”
Thẩm Dục nhìn cô rất lâu, rồi cười.
“Được.”
“Anh cười gì?”
“Cô nói không bán nhà nữa bằng cách vòng vèo.”
Chi Hạ nghiêm mặt. “Tôi chưa nói.”
“Ừ. Tôi cũng chưa nghe.”
Mùa hè có những thỏa thuận rất kỳ lạ.
Không ai nói thẳng.
Nhưng ai cũng nghe thấy.
