Tin Trịnh Nguyên bị đình chỉ công tác để phục vụ điều tra lan ra vào buổi sáng.
Đến buổi trưa, tin Chi Hạ và Thẩm Dục hôn nhau bên bờ sông cũng lan ra.
Tin thứ nhất có căn cứ.
Tin thứ hai thì không.
“Tại sao lại là hôn?” Chi Hạ hỏi bà Tần trong quán mì. “Cháu chỉ đưa anh ấy khăn giấy.”
Bà Tần thản nhiên: “Trong mắt quần chúng, đưa khăn giấy là tiền đề. Hôn là kết luận nghệ thuật.”
Thẩm Dục ngồi đối diện, rất nghiêm túc gắp hành ra khỏi bát. “Tôi có thể giải thích.”
Chu Khả cười lạnh. “Anh giải thích kiểu gì? ‘Chúng tôi chưa hôn, nhưng có khả năng quy hoạch trong tương lai’?”
Chi Hạ trừng cô.
Thẩm Dục ngẩng đầu. “Có quy hoạch à?”
Không khí dừng lại.
Chu Khả vỗ tay một cái. “Tốt. Người này học rất nhanh.”
Chi Hạ quyết định không ăn mì nữa. Ăn tiếp dễ nghẹn vì tức và vì một vài cảm xúc chưa xin phép.
Buổi chiều, cô và Thẩm Dục đi chụp ảnh tư liệu ở xưởng pháo hoa cũ của nhà họ Thẩm. Xưởng nằm sau đồi lau, đã khóa nhiều năm. Khi cửa mở, mùi gỗ khô và thuốc pháo cũ rất nhạt bay ra. Trên bàn còn vài khuôn giấy hình hoa sen, dụng cụ đo, sổ công thức màu sắc.
Thẩm Dục chạm vào mặt bàn. “Sau khi cha mất, mẹ tôi bán gần hết. Chỉ giữ lại nơi này.”
“Mẹ anh đâu?”
“Ở Tô Châu với dì. Bà không chịu về Nam Kiều.”
“Vì buồn?”
“Vì ở đây ai cũng xin lỗi quá muộn.”
Chi Hạ không nói được gì.
Cô chụp từng góc xưởng. Ánh nắng xuyên qua khe mái, rơi trên bụi giấy và những khuôn pháo như một sân khấu nhỏ. Thẩm Dục đứng cạnh cửa, nhìn cô làm việc.
“Cô lúc chụp ảnh rất khác,” anh nói.
“Khác thế nào?”
“Không giống người muốn rời đi.”
Chi Hạ hạ máy ảnh. “Anh thì lúc ở xưởng cũng khác.”
“Khác thế nào?”
“Giống người cuối cùng cũng về nhà.”
Thẩm Dục im lặng.
Câu nói ấy có lẽ quá thẳng. Chi Hạ hơi hối hận. Cô quen dùng ống kính để nói thay mình, còn miệng thì thường chọn sai thời điểm.
Anh bước đến mở một ngăn tủ, lấy ra một hộp pháo hoa mẫu nhỏ không có thuốc nổ, chỉ là vỏ giấy trang trí.
“Cha tôi làm cái này cho tôi năm mười bảy tuổi,” anh nói. “Ông bảo khi gặp người mình thích, đừng tặng hoa. Hoa héo nhanh. Hãy tặng pháo hoa. Nổ xong cũng hết, nhưng ít nhất rất thành thật.”
Chi Hạ nhìn hộp giấy trong tay anh. “Lời khuyên của cha anh hơi tốn ngân sách.”
“Ừ. Mẹ tôi cũng nói vậy.”
Hai người cùng cười.
Ánh nắng phủ lên vai anh. Chi Hạ đột nhiên muốn chụp khoảnh khắc này, nhưng lại không giơ máy.
Có những hình ảnh nếu đặt vào khung sẽ thành tư liệu.
Cô muốn giữ nó thành ký ức.
Thẩm Dục quay sang. “Lâm Chi Hạ.”
“Ừ?”
“Tin đồn kia...”
“Tin nào?”
“Tin chưa có căn cứ.”
Chi Hạ nhìn anh. Tim đập nhanh đến mức rất thiếu phẩm giá.
Anh nói: “Tôi muốn xin phép trước khi để nó có căn cứ.”
Ngoài xưởng, ve kêu ầm ĩ như đang bỏ phiếu tán thành.
Chi Hạ đáng lẽ nên đáp một câu thông minh. Một câu vừa duyên dáng vừa giữ thế. Nhưng người ta không phải lúc nào cũng sống đúng trình độ nghề nghiệp của mình.
Cô nói: “Anh hỏi như xin giấy phép xây dựng.”
Thẩm Dục nghĩ một chút. “Vậy có được duyệt không?”
Chi Hạ bước tới.
Lần này, tin đồn có căn cứ.
