Chương 13 · Ngày Trước Lễ Hội

Ngày trước lễ hội, Nam Kiều sáng rực từ sáng sớm.

Đèn lồng treo kín phố. Hoa sen giấy gắn dọc lan can cầu. Trẻ con cầm quạt vẽ pháo hoa chạy qua chạy lại, tạo ra mức độ náo nhiệt mà người trưởng thành gọi là sinh khí khi chưa bị giẫm lên chân.

Chi Hạ thức dậy trong căn nhà số 17, nghe tiếng đồng hồ phòng khách vẫn im.

Kim vẫn ở 8 giờ 17 phút.

Cô đi xuống bếp, thấy Thẩm Dục đang sửa cửa sổ lần cuối. Anh đến từ lúc nào không biết. Trên bàn có sữa đậu nành và bánh bao.

“Anh có chìa khóa nhà tôi à?”

“Cô đưa hôm qua.”

“Tôi đưa để anh kiểm tra điện, không phải để anh phát triển dịch vụ bữa sáng.”

“Dịch vụ kèm theo.”

Chi Hạ cầm bánh bao. “Tạm chấp nhận.”

Sau nụ hôn ở xưởng pháo hoa, hai người không nói nhiều về quan hệ. Không phải vì né tránh. Mà vì có quá nhiều việc trước lễ hội, và tình cảm đôi khi cũng cần biết xếp hàng. Chu Khả gọi đó là “lãng mạn có quản lý dự án”. Bà Tần gọi đơn giản hơn: “Hai đứa chậm chạp nhưng đỡ ngu hơn hồi đầu.”

Buổi trưa, kết quả sơ bộ từ đội điều tra được gửi đến: hồ sơ vụ cháy năm đó chính thức được mở lại. Báo cáo cũ bị xác định có nhiều điểm sai lệch. Trịnh Nguyên bị điều tra vì trách nhiệm chỉ đạo và che giấu thông tin.

Thẩm Dục đọc thông báo một lần.

Rồi đọc lần hai.

Chi Hạ đứng cạnh anh. “Anh muốn gọi cho mẹ không?”

Anh gật đầu.

Cuộc gọi kéo dài mười phút. Anh nói ít. Bên kia, mẹ anh khóc rất lâu. Chi Hạ không nghe rõ, chỉ nghe Thẩm Dục nói: “Mẹ, con biết. Con cũng nhớ cha.”

Sau khi cúp máy, anh đứng dưới cây long não một lúc.

Chi Hạ không ôm anh ngay. Cô đứng bên cạnh. Đôi khi ở cạnh là đủ. Người đau không phải lúc nào cũng cần được kéo ra khỏi nỗi đau. Có lúc họ chỉ cần ai đó đứng canh để họ được đau mà không ngã.

Chiều, cả thị trấn tổng vệ sinh. Phòng trưng bày đóng cửa sớm. Bà Tần chuẩn bị nồi nước dùng lớn chưa từng thấy. Chu Khả phụ treo ảnh triển lãm ngoài trời và than rằng dây đèn ở Nam Kiều có thái độ chống đối thẩm mỹ.

“Dây đèn thì biết gì?” Chi Hạ hỏi.

“Biết làm tớ bực.”

Tối đến, Thẩm Dục đưa Chi Hạ lên đồi lau nhìn xuống bờ sông. Từ đây có thể thấy toàn bộ khu lễ hội: sân khấu, khán đài, giàn phóng, thuyền an toàn, những dải đèn phản chiếu trên mặt nước.

“Ngày mai cô có sợ không?” anh hỏi.

“Có.”

“Muốn đứng xa hơn không?”

“Không.”

“Muốn tôi ở cạnh không?”

Chi Hạ nhìn anh. “Anh còn phải chỉ huy kỹ thuật.”

“Sau chùm cuối, tôi có thể đến.”

“Vậy tôi đợi.”

Gió thổi qua đồi lau. Xa xa, người ta thử loa, tiếng nhạc mùa hè vang lên rồi tắt. Một thị trấn từng im lặng bảy năm đang học cách ồn ào trở lại.

Thẩm Dục lấy trong túi ra một chiếc đồng hồ bỏ túi.

Chiếc của ông ngoại cô.

“Sửa xong rồi,” anh nói. “Nhưng tôi chưa lên dây.”

Chi Hạ nhận lấy. Mặt đồng hồ cũ, kim mảnh, bên trong khắc một bông hạ liên nhỏ.

“Ông cô mang nó đến tiệm tôi mỗi tháng,” Thẩm Dục nói. “Ông bảo đồng hồ dừng không đáng sợ. Đáng sợ là người ta quen với việc nó dừng.”

Chi Hạ nắm chiếc đồng hồ.

Ngày mai, sau bảy năm, kim sẽ chạy lại.

Cô không biết mình đã sẵn sàng chưa.

Nhưng lần đầu tiên, cô không muốn trốn khỏi câu hỏi đó.

Mùa Hè Rực Rỡ Với Những Chùm Pháo Hoa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn