Bà Tần Mạn bán mì ở góc phố Hạ Liên, quán nhỏ nhưng danh tiếng lớn.
Danh tiếng không chỉ vì nước dùng hầm xương trong mười tiếng. Chủ yếu vì bà biết mọi chuyện trước khi nhân vật chính trong chuyện kịp biết. Người ngoài gọi đó là quan tâm hàng xóm. Chi Hạ gọi đó là hệ thống giám sát dân sự không thu phí.
“Ăn mì không?” bà Tần hỏi khi Chi Hạ vừa bước vào.
“Cháu đến hỏi chuyện.”
“Vậy càng nên ăn. Hỏi chuyện lúc đói dễ hỏi ngu.”
Chi Hạ ngồi xuống.
Bà Tần đặt trước mặt cô bát mì nóng, thêm trứng lòng đào và hành thái nhỏ. Không hỏi cô có ăn hành không. Đó là đặc quyền của người đã nhìn cô lớn lên, cũng là lý do nhiều mối quan hệ thân thiết thật ra rất độc đoán dưới lớp vỏ ấm áp.
“Thẩm Dục nói ông ngoại cháu nhờ anh ấy trông nhà.”
“Ừ.”
“Sao cháu không biết?”
“Vì cháu không hỏi.”
Chi Hạ cầm đũa, im.
Bà Tần nhìn cô. “Đừng trưng mặt đó. Người bận rộn ở thành phố lớn hay tưởng chỉ cần chuyển tiền về là đã tham gia đầy đủ vào đời sống gia đình. Không sai hoàn toàn. Nhưng cũng không đúng hoàn toàn.”
Câu này khó nghe.
Khó nghe vì đúng.
Sau vụ cháy, Chi Hạ được đưa lên Bắc Thành chữa trị. Rồi học đại học. Rồi đi làm. Mỗi năm cô về Nam Kiều một lần, ở chưa quá ba ngày. Ông ngoại luôn nói không sao, con bận thì cứ đi. Cô tin lời ấy, vì tin như vậy tiện hơn.
“Ông có để lại gì cho cháu không?” cô hỏi.
Bà Tần lau tay vào tạp dề. “Có. Nhưng chưa đưa.”
“Tại sao?”
“Ông dặn khi nào cháu tự hỏi thì đưa.”
Chi Hạ ngẩng lên. “Cháu đang hỏi.”
“Chưa đủ.”
“Còn tiêu chuẩn hỏi nữa ạ?”
“Có. Hỏi vì muốn biết, không phải hỏi vì muốn xử lý cho nhanh.”
Chi Hạ bị một bát mì và một người phụ nữ ngoài sáu mươi tuổi đánh bại trong vòng năm phút. Đây là thành tích đáng ghi nhận, nếu nhìn từ góc độ thống kê.
Bà Tần ngồi xuống đối diện. “Cháu ghét lễ hội à?”
“Cháu ghét pháo hoa.”
“Pháo hoa chỉ nổ trên trời. Người làm đau cháu là chuyện dưới đất.”
“Cháu không phân biệt được.”
Bà Tần im một lúc. “Thế thì ở lại đến lễ hội đi. Phân biệt thử.”
Chi Hạ bật cười khẽ. “Ai cũng muốn cháu ở lại.”
“Không. Môi giới muốn cháu bán nhanh. Nhà đầu tư muốn mua rẻ. Chu Khả muốn kéo cháu về. Còn ta muốn cháu ăn hết bát mì trước khi nó trương.”
Đúng lúc ấy, cửa quán mở.
Thẩm Dục bước vào, mang theo một hộp dụng cụ. Anh thấy Chi Hạ, cũng không ngạc nhiên. Điều này càng đáng ngờ. Ở thị trấn này, dường như chỉ có cô là người phải ngạc nhiên; người khác đã đọc trước kịch bản.
“Đồng hồ bếp lại chết à?” anh hỏi bà Tần.
“Chết ba phút rồi. Trong quán mì, ba phút là tai nạn ẩm thực.”
Thẩm Dục đi vào trong.
Chi Hạ nhìn theo. “Anh ấy sửa đồng hồ miễn phí cho cả phố?”
“Không miễn phí. Ta trả bằng mì.”
“Mì có đủ không?”
“Với người sống một mình, có bát mì nóng đúng giờ đã là lãi.”
Chi Hạ cúi nhìn bát của mình.
Nước dùng còn bốc khói. Mùi hành thơm dịu. Mùa hè ngoài kia nóng đến khó chịu, nhưng trong quán, chiếc quạt cũ quay đều, ánh nắng rơi trên mặt bàn thành từng ô vàng nhỏ.
Thẩm Dục từ bếp đi ra. “Xong rồi.”
Bà Tần hỏi: “Tối họp dân, hai đứa đi chứ?”
Chi Hạ nói: “Không.”
Thẩm Dục nói: “Có.”
Hai người nhìn nhau.
Bà Tần gật gù. “Rất tốt. Ít nhất cũng đã có trao đổi quan điểm.”
Chi Hạ muốn phản bác. Nhưng miệng đang ăn mì, phản bác lúc đó dễ mất phong độ.
Vì thế cô im.
Thẩm Dục ngồi xuống bàn bên cạnh, gọi một bát mì không hành. Bà Tần nhìn anh như nhìn một sai lầm được nuôi lớn qua nhiều năm.
“Không hành thì đời còn gì vui?”
“Yên tĩnh.”
Chi Hạ suýt sặc.
Thẩm Dục đưa khăn giấy qua, mắt không nhìn cô. “Cô cười rồi.”
“Không có.”
“Có.”
“Anh sửa đồng hồ, không sửa biểu cảm.”
“Biểu cảm của cô dễ hơn đồng hồ.”
Chi Hạ đặt đũa xuống. “Thẩm Dục.”
“Ừ?”
“Tối tôi đi họp. Nhưng không phải vì anh.”
Anh gật đầu. “Tôi cũng không ngồi cạnh cô. Để tránh hiểu lầm.”
Tối hôm đó, họ ngồi cạnh nhau.
Không ai cố ý.
Chỉ là hội trường đông quá.
Và thị trấn Nam Kiều có vẻ rất thích giúp người ta hiểu lầm.
