Hội trường thị trấn đông hơn Chi Hạ tưởng.
Ghế nhựa xếp thành hàng, quạt trần quay phành phạch, trên sân khấu treo băng rôn: *Khôi phục lễ hội Hạ Liên - An toàn, văn minh, rực rỡ.*
Ba tính từ ấy đứng cạnh nhau rất cố gắng. Nhất là “an toàn”.
Trịnh Nguyên, phó chủ tịch hội đồng thị trấn, đứng trước micro với gương mặt của người đã đọc nhiều báo cáo và tin rằng đọc nhiều báo cáo có thể thay thế cảm xúc. Ông nói về kinh tế địa phương, du lịch mùa hè, truyền thống văn hóa, quy trình phòng cháy. Nói rất trôi. Trôi đến mức nhiều người trong hội trường bắt đầu gật đầu theo bản năng sinh học chứ không phải đồng thuận.
Chi Hạ ngồi cạnh Thẩm Dục. Giữa hai người có một khoảng trống nhỏ, đủ cho một chiếc túi xách và nhiều điều chưa nói.
“Anh thật sự muốn khôi phục lễ hội?” cô hỏi nhỏ.
“Ừ.”
“Sau mọi chuyện?”
“Chính vì mọi chuyện.”
Câu trả lời ngắn đến khó chịu. Chi Hạ ghét kiểu tiết kiệm chữ của anh. Người khác tiết kiệm vì nghèo vốn từ. Thẩm Dục tiết kiệm vì biết càng nói ít, người nghe càng phải tự nghĩ.
Trên sân khấu, nhân viên kỹ thuật chiếu bản mô phỏng pháo hoa. Chùm đầu tiên màu đỏ vàng. Chùm thứ hai hình hoa sen. Chùm thứ ba màu xanh bạc.
Thẩm Dục đột nhiên ngẩng đầu.
Chi Hạ thấy tay anh siết lại.
Trịnh Nguyên nói: “Mẫu xanh bạc này đẹp, hợp thị hiếu giới trẻ.”
Thẩm Dục đứng dậy. “Không được dùng xanh bạc.”
Cả hội trường quay lại.
Trịnh Nguyên nhíu mày. “Lý do?”
“Màu xanh bạc cần hỗn hợp cháy có nhiệt độ cao hơn. Nếu bắn gần mặt nước và gió đổi hướng, rủi ro tăng.”
Một người trong ban tổ chức nói: “Bây giờ công nghệ mới rồi.”
Thẩm Dục nhìn ông ta. “Vật lý không mới nhanh như thiết kế poster.”
Trong hội trường có vài tiếng cười nhỏ. Trịnh Nguyên không cười. Người làm quản lý thường không thích câu nói đúng nhưng không xin phép.
“Cậu Thẩm,” ông nói, “chúng tôi hiểu gia đình cậu có kinh nghiệm. Nhưng cũng mong cậu không để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến quyết định chung.”
Không khí lập tức lạnh đi.
Chi Hạ thấy Thẩm Dục đứng yên, vai thẳng, mặt không đổi sắc. Nhưng tai trái anh hơi nghiêng đi, như không nghe rõ câu sau. Hoặc như câu vừa rồi đã quá rõ.
Cô đứng dậy.
Chính cô cũng bất ngờ.
“Tôi phản đối mẫu xanh bạc,” cô nói.
Trịnh Nguyên nhìn cô. “Cô là?”
“Lâm Chi Hạ. Chủ căn nhà số 17 phố Hạ Liên. Người từng bị thương trong vụ cháy bảy năm trước.”
Hội trường im bặt.
Chi Hạ ghét cảm giác đó. Ghét việc một vết thương cũ có thể biến cô thành tư liệu sống. Nhưng đã đứng lên thì phải nói cho xong. Người trưởng thành có thể sợ, nhưng tốt nhất đừng sợ giữa câu.
“Tôi không ủng hộ khôi phục lễ hội,” cô nói, “nhưng nếu các vị làm, làm cho đúng. Nếu người có chuyên môn nói rủi ro, ít nhất hãy kiểm tra thay vì phủ bằng câu ‘công nghệ mới rồi’. Công nghệ mới không có nghĩa là trời cũng mới.”
Bà Tần ngồi hàng sau vỗ tay đầu tiên.
Sau đó là vài người khác.
Trịnh Nguyên cười mỏng. “Ý kiến của cô Lâm rất đáng ghi nhận.”
Đó là câu người ta dùng khi chưa muốn ghi nhận.
Cuộc họp kéo dài thêm một tiếng. Cuối cùng mẫu xanh bạc được đưa vào diện xem xét lại. Không bị loại hẳn. Nhưng cũng không được duyệt. Với một cuộc họp dân, đây gần như đã là chiến thắng, hoặc ít nhất là chưa thua quá xấu.
Ra khỏi hội trường, Chi Hạ mới nhận ra lòng bàn tay mình ướt.
Thẩm Dục đi bên cạnh. “Cảm ơn.”
“Tôi không nói giúp anh.”
“Tôi biết.”
“Tôi chỉ ghét người nói ‘công nghệ mới rồi’.”
“Lý do rất chính đáng.”
Hai người đi qua sân lát gạch. Đèn đường vàng ấm. Xa xa có tiếng trẻ con tập trống cho lễ hội, lộn nhịp nhưng rất quyết tâm.
Chi Hạ hỏi: “Vì sao anh phản ứng mạnh với màu xanh bạc?”
Thẩm Dục dừng lại.
Một chiếc xe máy chạy qua, cuốn theo bụi và mùi xăng nhạt. Anh nhìn về phía sông, rất lâu.
“Đêm đó,” anh nói, “chùm cuối cùng cũng là xanh bạc.”
Chi Hạ bỗng thấy cổ họng khô.
Trong đầu cô lóe lên một mảng sáng xanh. Tiếng nổ. Nước lạnh. Một bàn tay giữ chặt cổ tay cô.
Rồi mất.
Thẩm Dục nhìn cô. “Cô không nhớ?”
Chi Hạ lùi nửa bước. “Tôi nhớ đủ.”
Anh không hỏi nữa.
Điều đó đáng lẽ làm cô nhẹ nhõm.
Nhưng đêm ấy, khi về nhà, Chi Hạ mở thùng gỗ màu xanh trong kho sau nhà.
Một mình.
Vì con người là sinh vật rất biết nghe lời khuyên, đặc biệt là nghe xong để làm ngược lại.
