Chương 5 · Thùng Gỗ Màu Xanh

Thùng gỗ màu xanh đúng là nặng.

Chi Hạ mất mười phút kéo nó ra giữa kho, thêm năm phút thở, và ba phút tự hỏi vì sao mình không gọi Thẩm Dục. Câu trả lời rất đơn giản: vì lòng tự trọng.

Lòng tự trọng là thứ khiến con người làm nhiều việc không hiệu quả nhưng rất có cá tính.

Trong thùng có vải bạt, vài cuộn bản vẽ cũ, một hộp thiếc đựng ảnh, và một cuốn sổ bìa đen. Trên trang đầu sổ là chữ của ông ngoại:

*Hạ Hạ, nếu con đọc đến đây, nghĩa là cuối cùng con cũng chịu mở thứ cần mở.*

Chi Hạ ngồi bệt xuống nền.

Ông ngoại gọi cô là Hạ Hạ. Sau vụ cháy, ông ít gọi như vậy hơn. Có lẽ sợ cái tên ấy làm cô nhớ đến mùa hè. Hoặc sợ cô phát hiện chính ông cũng đang nhớ.

Cuốn sổ ghi chép về lễ hội Hạ Liên qua từng năm: ngày kiểm tra giàn phóng, hướng gió, đội thuyền, số lượng khách, tên những người trực an toàn. Nét chữ ông rõ ràng, đều, hơi nghiêng về phải. Một người cả đời làm giáo viên toán, ghi chép lễ hội cũng như làm sổ điểm.

Trang của bảy năm trước bị kẹp một tấm ảnh.

Trong ảnh, cô mười bảy tuổi đứng bên bờ sông, tay cầm máy ảnh cũ. Bên cạnh là một thiếu niên mặc áo phông trắng, mặt bị cô chụp mờ vì chuyển động. Chỉ thấy cổ tay có vết sẹo nhỏ hình lưỡi liềm.

Chi Hạ chạm vào ảnh.

Vết sẹo đó.

Thẩm Dục.

Cô lật tiếp. Có một dòng ghi bằng mực đỏ:

*8:17 - đổi lịch bắn chùm cuối. Lý do: thuyền số 3 chưa rời vùng cấm.*

Tim Chi Hạ thắt lại.

Bản báo cáo chính thức nói chùm cuối bắn sai quy trình do Thẩm Trường An tự ý điều chỉnh. Vì thế giàn phụ phát nổ, lửa bén sang thuyền. Vì thế nhà họ Thẩm chịu trách nhiệm. Vì thế lễ hội bị cấm.

Nhưng trong sổ của ông ngoại, người ghi lệnh đổi lịch là ông.

Chi Hạ nghe tiếng gõ cửa.

Cô giật mình mạnh đến mức đầu gối va vào thùng.

“Lâm Chi Hạ?” Giọng Thẩm Dục từ ngoài vọng vào. “Đèn kho sáng. Cô ổn không?”

Không ổn.

Rất không ổn.

Nhưng cô vẫn nói: “Ổn.”

Thẩm Dục im một lát. “Người ổn thường không trả lời bằng giọng vừa phát hiện tài khoản bị trừ tiền.”

Chi Hạ ôm cuốn sổ đứng dậy, mở cửa.

Anh đứng ngoài sân, trong tay cầm đèn pin. Ánh sáng chiếu lên nửa gương mặt, khiến vẻ bình tĩnh của anh trông mỏng hơn thường ngày.

Cô đưa cuốn sổ ra. “Anh biết chuyện này không?”

Thẩm Dục nhìn trang giấy. Sắc mặt anh thay đổi rất khẽ.

Khẽ đến mức nếu không quen quan sát khách hàng trong buổi chụp, Chi Hạ đã bỏ qua.

“Biết một phần,” anh nói.

“Một phần nào?”

“Ông Lâm từng nói ông ấy có lỗi.”

“Vậy tại sao không công bố?”

Thẩm Dục nhìn cô. “Vì không đủ chứng cứ. Vì người chết không thể ra tòa. Vì nếu chỉ nói miệng, người ta sẽ nghĩ nhà tôi kéo ông cô xuống bùn để tự cứu.”

Chi Hạ siết cuốn sổ. “Còn bây giờ?”

“Bây giờ có sổ.”

“Sổ có thể giả.”

“Có thể.”

“Vậy vẫn không đủ.”

Thẩm Dục gật đầu. “Nên tôi cần phòng trưng bày.”

Chi Hạ hiểu ra.

Không phải anh muốn mượn căn nhà vì tình cảm với ông ngoại cô. Anh muốn tìm thêm tư liệu. Muốn mở lại hồ sơ bằng cách đặt mọi thứ ra trước ánh sáng.

“Anh lợi dụng nhà tôi?”

“Tôi xin thuê.”

“Anh biết ông tôi liên quan, nhưng không nói.”

“Tôi không có quyền nói trước khi cô muốn biết.”

Câu này làm cô tức hơn. Vì nó đúng, và vì đúng không làm nó bớt đau.

“Thẩm Dục,” cô nói, “đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Anh nhìn cô rất lâu. Rồi đưa tay lên chạm nhẹ sau tai trái, một động tác gần như vô thức.

“Cô thật sự muốn nhớ?”

Chi Hạ muốn nói có.

Nhưng trong kho, mùi gỗ cũ và bụi làm cổ họng cô nghẹn lại. Cô thấy lại ánh sáng xanh bạc. Thấy nước tràn vào miệng. Thấy một giọng nói bảo cô đừng ngủ.

Cô lùi lại.

Thẩm Dục không tiến lên.

“Không vội,” anh nói.

Đêm đó, Chi Hạ đặt cuốn sổ trên bàn, ngồi nhìn đến gần sáng.

Ngoài cửa sổ, cây long não xào xạc.

Mùa hè rực rỡ quá.

Rực đến mức không cho người ta giả vờ tối.

Mùa Hè Rực Rỡ Với Những Chùm Pháo Hoa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn