Chương 6 · Chu Khả Đến Và Mang Theo Bắc Thành

Chu Khả đến Nam Kiều bằng chuyến tàu sáng, vali bạc, kính râm đen, khí thế của người có thể khiến cả sân ga tự thấy mình cần được tái định vị thương hiệu.

Vừa gặp Chi Hạ, cô tháo kính ra. “Cậu gầy đi.”

“Mới ba ngày.”

“Tớ nói về tinh thần. Trông cậu như vừa đọc điều khoản phụ của hợp đồng.”

Chi Hạ kéo vali giúp cô. “Cậu đến giám sát tiến độ bán nhà?”

“Tớ đến cứu một nhiếp ảnh gia có xu hướng biến kỳ nghỉ xử lý tài sản thành phim tâm lý địa phương.”

Chu Khả nói đúng. Vấn đề là người nói đúng quá sớm thường không được yêu thích.

Hai người về nhà. Chi Hạ kể tóm tắt về cuốn sổ, Thẩm Dục, lễ hội và nghi vấn vụ cháy. Cô cố kể bình tĩnh. Chu Khả nghe xong, yên lặng mở chai nước.

“Cậu định ở lại?”

“Chưa biết.”

“Cậu biết đấy, câu ‘chưa biết’ của cậu nghĩa là đã quyết, chỉ là chưa muốn tớ mắng.”

Chi Hạ ngồi xuống bậc thềm. “Tớ không thể bán nhà ngay.”

“Vì ông ngoại?”

“Vì có thể ông đã bị hiểu lầm. Hoặc ông thật sự có lỗi. Tớ cần biết.”

Chu Khả nhìn cô, ánh mắt mềm đi. “Biết rồi thì sao?”

Câu hỏi ấy đâm trúng chỗ cô chưa dám nghĩ.

Nếu ông ngoại có lỗi, cô phải làm gì với tình yêu dành cho ông? Nếu ông bị hiểu lầm, cô phải làm gì với bảy năm im lặng của mình? Nếu Thẩm Dục là người bị hại, cô phải nhìn anh bằng ánh mắt nào sau khi đã định bán nơi chứa chứng cứ cuối cùng?

Chu Khả thở dài. “Được. Tớ ở lại ba ngày.”

“Dự án kem?”

“Tớ bảo khách hàng cậu đang khảo sát ánh sáng mùa hè nguyên bản.”

“Họ tin à?”

“Họ trả tiền để tin những câu nghe có vẻ chuyên nghiệp.”

Chi Hạ bật cười.

Chiều đó, Chu Khả gặp Thẩm Dục ở tiệm đồng hồ. Cô đánh giá anh từ đầu đến chân bằng ánh mắt quản lý nghệ sĩ kiểm tra đối tác chụp hình.

“Anh là người khiến Chi Hạ chưa bán nhà?”

Thẩm Dục đáp: “Một phần.”

“Phần còn lại?”

“Lương tâm cô ấy.”

Chu Khả quay sang Chi Hạ. “Người này nói chuyện nguy hiểm. Không lộ ý đồ, không thừa chữ, dễ làm phụ nữ tự bổ sung cảm xúc.”

Thẩm Dục bình tĩnh rót trà. “Tôi nghe thấy.”

“Tôi cố ý.”

Chi Hạ nhìn hai người, bỗng thấy mình như chủ tọa một phiên tòa mà cả nguyên đơn lẫn bị đơn đều không cần cô.

Chu Khả hỏi: “Anh có chứng cứ nào ngoài cuốn sổ?”

Thẩm Dục lấy ra một hộp băng ghi âm mini. “Cha tôi có thói quen ghi âm buổi kiểm tra trước lễ hội. Nhưng băng bị cháy một phần. Tôi đang tìm người phục hồi.”

“Tại sao bảy năm rồi chưa phục hồi?”

“Không có tiền. Không có người tin. Và có người không muốn nó được phục hồi.”

Chu Khả nhíu mày. “Trịnh Nguyên?”

Thẩm Dục không trả lời. Im lặng đôi khi là cách lịch sự để nói đúng.

Chi Hạ nhìn hộp băng. “Nếu phục hồi được thì sao?”

“Nếu trong đó có lệnh đổi lịch của ông Lâm, chúng ta biết sự thật. Nếu có giọng người khác can thiệp báo cáo, chúng ta có thể mở lại hồ sơ.”

“Anh muốn minh oan cho cha.”

“Tôi muốn thị trấn biết lỗi không nằm ở một người đã chết.”

Chu Khả nhìn anh thêm vài giây, rồi nói với Chi Hạ: “Tớ hiểu vì sao cậu chưa về.”

Chi Hạ không hỏi vì sao.

Có những câu trả lời nếu nghe quá rõ sẽ khó giả vờ không biết.

Tối đó, ba người ăn mì ở quán bà Tần. Chu Khả ăn được hai miếng đã khen: “Ngon thật.”

Bà Tần rất bình thản. “Đương nhiên. Nếu không ngon, ta lấy gì chen vào đời tư người khác tự tin như vậy?”

Thẩm Dục cúi đầu ăn mì.

Chi Hạ nhìn anh qua làn hơi nóng. Lần đầu tiên cô nhận ra khi anh cười, khóe mắt hơi cong.

Rất nhẹ.

Nhẹ như một chùm pháo hoa chưa nổ.

Mùa Hè Rực Rỡ Với Những Chùm Pháo Hoa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn