Chương 7 · Phòng Trưng Bày Trong Căn Nhà Cũ

Chi Hạ đồng ý cho Thẩm Dục thuê căn nhà.

Nói chính xác hơn, cô đồng ý dùng phòng khách làm phòng trưng bày tạm thời trong ba ngày trước lễ hội. Không lấy tiền. Đổi lại, Thẩm Dục phải sửa mái dột, cửa sổ bếp, công tắc hành lang và tổ kiến ở gốc long não.

“Tổ kiến cũng thuộc điều khoản thuê?” anh hỏi.

“Nó ảnh hưởng trải nghiệm khách tham quan.”

“Khách tham quan hay chủ nhà?”

“Anh muốn thuê hay muốn tranh luận?”

Thẩm Dục cầm tua vít. “Thuê.”

Chu Khả đứng bên cạnh ghi chú. “Hai người đàm phán rất có tiềm năng hôn nhân. Một người đặt điều kiện vô lý, một người chấp nhận rồi âm thầm sửa lại hệ thống điện.”

Chi Hạ ném khăn lau về phía cô.

Ba ngày sau, căn nhà số 17 phố Hạ Liên thay đổi. Bụi được lau. Rèm được giặt. Bản vẽ pháo hoa treo trên tường. Ảnh cũ của lễ hội xếp thành từng mốc năm. Chiếc đồng hồ gỗ quả lắc trong phòng khách được Thẩm Dục sửa lại, nhưng anh không chỉnh giờ. Kim vẫn dừng ở 8 giờ 17 phút.

“Sao không cho chạy?” Chi Hạ hỏi.

“Chưa đến lúc.”

“Đồng hồ cũng cần nghi thức à?”

“Một số thứ cần người chứng kiến.”

Cô không hỏi tiếp. Cô bắt đầu hiểu Thẩm Dục có nhiều câu nói nhìn bề ngoài giống làm màu, nhưng bên trong có chỗ rất đau. Chọc vào thì bất lịch sự. Không chọc thì tò mò. Làm người tử tế thật phiền.

Ngày mở phòng trưng bày, dân thị trấn đến đông. Người già chỉ ảnh cũ rồi kể chuyện năm đó pháo hoa hình cá chép đẹp thế nào. Trẻ con chạy quanh mô hình giàn phóng, bị bà Tần nhắc không được sờ. Một vài người đứng trước bảng tư liệu về vụ cháy, im lặng lâu hơn những chỗ khác.

Trịnh Nguyên cũng đến.

Ông mặc áo sơ mi xám, cười vừa đủ. “Cô Lâm làm tốt lắm. Biến nhà cũ thành điểm văn hóa, rất có ý nghĩa.”

Chi Hạ đáp: “Chủ yếu là Thẩm Dục làm.”

Nụ cười của Trịnh Nguyên nhạt đi một chút. “Cậu Thẩm quả là kiên trì.”

Thẩm Dục đứng bên bàn tư liệu, bình tĩnh như thường. “Chỉ sửa lại những thứ hỏng.”

“Không phải thứ gì hỏng cũng nên sửa,” Trịnh Nguyên nói.

“Đúng. Có thứ nên thay.”

Chi Hạ ho một tiếng.

Bà Tần đứng gần đó thì rất hài lòng, vẻ mặt như vừa xem một màn đấu kiếm bằng câu chữ trong khi không phải trả tiền vé.

Buổi chiều, có một cậu bé khoảng tám tuổi đứng trước bức ảnh vụ cháy. Cậu hỏi mẹ: “Mẹ ơi, tại sao chú trong ảnh bị mọi người ghét?”

Người mẹ lúng túng kéo tay con. “Đừng hỏi.”

Thẩm Dục đi tới, ngồi xuống ngang tầm mắt cậu bé. “Không phải bị ghét. Là người lớn chưa biết hết chuyện nên sợ nói sai.”

Cậu bé hỏi: “Vậy chú ấy có làm sai không?”

Thẩm Dục im.

Chi Hạ bước tới. “Chưa biết. Nên chúng ta mới tìm.”

Cậu bé gật đầu, như thấy câu trả lời này chấp nhận được.

Sau khi khách về bớt, Chi Hạ thấy Thẩm Dục đứng một mình trước ảnh cha anh. Người đàn ông trong ảnh mặc áo bảo hộ, cười hiền, tay cầm mũ. Dưới ảnh ghi: *Thẩm Trường An - trưởng đội kỹ thuật lễ hội Hạ Liên năm thứ 28.*

“Anh giống cha,” cô nói.

“Ai cũng nói vậy.”

“Anh không thích?”

“Tôi thích. Chỉ là người ta thường nói câu đó với vẻ thương hại.”

Chi Hạ nhìn ảnh. “Tôi xin lỗi.”

“Vì chuyện gì?”

“Vì đã không biết.”

Thẩm Dục quay sang cô. “Cô khi đó cũng là người bị thương.”

“Nhưng tôi bỏ đi.”

“Cô sống tiếp.”

Hai chữ ấy làm mắt cô nóng lên.

Rất phiền. Cô không thích khóc ở nơi công cộng, nhất là trong nhà mình. Khóc ở nhà mình mà vẫn thấy thiếu riêng tư, nghe đã biết vấn đề không nhỏ.

Thẩm Dục lấy khăn giấy đưa cho cô.

“Tôi chưa khóc,” cô nói.

“Phòng trường hợp.”

“Anh chuẩn bị chu đáo quá.”

“Sửa đồng hồ cần giấy lau dầu.”

Chi Hạ nhận khăn, bật cười trong lúc mắt vẫn cay.

Ngoài sân, nắng chiều xuyên qua tán long não. Những hạt bụi trong phòng bay lấp lánh như pháo hoa rất nhỏ, loại không nổ, không làm ai sợ, chỉ lặng lẽ chứng minh ánh sáng vẫn còn đường đi.

Mùa Hè Rực Rỡ Với Những Chùm Pháo Hoa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn