Chương 8 · Băng Ghi Âm Cháy Dở

Người phục hồi băng ghi âm ở thành phố gửi file về lúc 1 giờ 26 phút sáng.

Chu Khả đang ngủ trên sofa, bà Tần đã về quán, Thẩm Dục vẫn ngồi trong phòng khách sửa chiếc đồng hồ bỏ túi của ông ngoại Chi Hạ. Còn Chi Hạ thì giả vờ sắp xếp ảnh, nhưng thực chất cứ ba phút lại nhìn điện thoại một lần.

Khi email đến, cô mở ra mà tay lạnh đi.

File âm thanh dài mười một phút. Chất lượng tệ. Tiếng rè, tiếng gió, tiếng người nói lẫn vào nhau.

Thẩm Dục đặt dụng cụ xuống.

Hai người ngồi cạnh nhau trước laptop. Khoảng cách gần hơn mức cần thiết, nhưng không ai nhắc. Có những lúc lịch sự quá sẽ làm hỏng việc.

Tiếng trong file vang lên.

*Kiểm tra giàn chính hoàn tất... hướng gió đông nam... vùng cấm số 3 chưa clear...*

Giọng Thẩm Trường An trầm và chắc.

Rồi một giọng khác. Giọng ông ngoại Chi Hạ.

*Chờ thêm năm phút. Thuyền số 3 còn người.*

Một giọng đàn ông chen vào, mờ nhưng nghe được: *Không chờ được. Khách VIP đang ở khán đài. Lịch đã thông báo.*

Chi Hạ nín thở.

Thẩm Dục bấm dừng. Tua lại. Mở phần mềm lọc nhiễu. Anh làm rất nhanh, ngón tay ổn định. Nhưng Chi Hạ thấy cơ hàm anh căng lên.

Âm thanh rõ hơn một chút.

Giọng đàn ông kia là Trịnh Nguyên.

*Bắn chùm cuối. Tôi chịu trách nhiệm.*

Sau đó là tiếng ông ngoại cô: *Không. Tôi đổi lệnh. Dừng giàn phụ.*

Rồi hỗn loạn.

Tiếng gió. Tiếng ai đó hét. Tiếng nổ đầu tiên. Tiếng kim loại va vào nhau.

Cuối cùng là giọng thiếu niên, khàn và gấp: *Ở đây có người! Đưa dây! Cô ấy còn thở!*

Chi Hạ bám vào mép bàn.

Ký ức mở ra không báo trước.

Mặt sông đêm ấy đen như kính vỡ. Thuyền nghiêng. Khói làm mắt cô rát. Cô mắc kẹt dưới tấm bạt ướt, nghe tiếng pháo hoa nổ trên đầu và tiếng người chạy trên bờ. Ai đó nhảy xuống nước, kéo cô ra. Cổ tay người ấy có vết sẹo lưỡi liềm. Người ấy ôm cô, lấy thân mình chắn một mảnh gỗ cháy.

“Đừng ngủ.”

Không phải em họ cô.

Là Thẩm Dục.

Chi Hạ quay sang nhìn anh.

Thẩm Dục không nhìn cô. Anh đang nhìn màn hình, mặt trắng hơn bình thường.

“Tại sao anh không nói?” cô hỏi.

“Nói cô từng được tôi cứu à?”

“Ừ.”

“Nghe giống đòi nợ.”

“Anh mất thính lực bên tai trái vì hôm đó?”

Anh im.

Im lặng lần này không lịch sự. Nó là câu trả lời.

Chi Hạ bỗng thấy tức. Tức anh. Tức mình. Tức cái kiểu người bị thương nặng vẫn nói chuyện như đang sửa một chiếc đồng hồ chậm năm phút.

“Anh có biết tôi đã nghĩ người cứu tôi là Lâm Hạo không?”

Lâm Hạo là em họ cô, đứa trẻ không qua khỏi đêm ấy. Một phần ký ức của cô đã ghép nhầm bàn tay cứu mình với người đã mất. Vì vậy suốt bảy năm, cô vừa biết ơn vừa áy náy với một bóng hình không còn.

Thẩm Dục nói: “Tôi biết.”

“Ai nói?”

“Ông cô.”

Chi Hạ đứng bật dậy. “Tất cả mọi người đều biết, chỉ có tôi không biết?”

Chu Khả tỉnh dậy trên sofa, ngồi thẳng. “Chi Hạ...”

“Cậu cũng biết?”

Chu Khả im lặng.

Không khí trong phòng đặc lại.

Chi Hạ nhìn từng người. Thẩm Dục. Chu Khả. Chiếc đồng hồ dừng ở 8 giờ 17. Cuốn sổ. File ghi âm. Một đời sống bị cắt mất bảy năm sự thật, rồi mọi người nói là vì muốn tốt cho cô.

Cô bật cười.

Tiếng cười rất nhẹ, rất khô.

“Tốt thật,” cô nói. “Tôi được bảo vệ kỹ đến mức không còn là người trong câu chuyện của chính mình.”

Rồi cô bước ra ngoài.

Không ai đuổi theo ngay.

Có lẽ họ hiểu lúc này đuổi theo chỉ biến sự quan tâm thành áp lực. Hoặc có lẽ họ đều đã quá quen với việc để Chi Hạ đi.

Đêm Nam Kiều nóng và sáng. Dây đèn lễ hội treo dọc phố, chưa bật hết nhưng đã đủ làm người ta thấy khó trốn.

Chi Hạ đi đến bờ sông.

Nước chảy đen dưới ánh trăng.

Ở phía xa, khán đài lễ hội đang được dựng lại.

Cô đứng đó rất lâu, cho đến khi nghe tiếng bước chân sau lưng.

Thẩm Dục không đến gần. Anh đứng cách cô ba mét.

“Tôi xin lỗi,” anh nói.

Chi Hạ không quay đầu. “Anh xin lỗi vì cứu tôi hay vì giấu tôi?”

“Vì giấu cô.”

“Còn cứu tôi?”

“Không xin lỗi.”

Cô nhắm mắt.

Rất lâu sau, cô hỏi: “Lúc đó anh có sợ không?”

Thẩm Dục đáp: “Có.”

“Sao vẫn nhảy xuống?”

“Vì cô gọi cứu.”

Một câu đơn giản đến tàn nhẫn.

Chi Hạ nghĩ, hóa ra đời người đôi khi bị đổi hướng bởi những câu không hề hoa mỹ.

Vì cô gọi cứu.

Vì anh nghe thấy.

Vì thế, mùa hè vẫn tiếp tục.

Mùa Hè Rực Rỡ Với Những Chùm Pháo Hoa

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn