Ngày cuối cùng của Golden Week. Hayato lái xe đưa Vũ An đến hồ Tōya.
Hồ Tōya nằm cách Sapporo khoảng hai giờ lái xe về phía nam — một hồ nước trong xanh nằm trong miệng núi lửa đã ngủ yên, bao quanh bởi rừng và núi. Đây là một trong những hồ đẹp nhất Hokkaido, và vào buổi tối, khi mặt hồ phẳng lặng phản chiếu bầu trời, nó trở thành một tấm gương khổng lồ.
Họ đến vào lúc hoàng hôn. Ánh nắng cuối ngày nhuộm mặt hồ thành màu cam rực, rồi dần chuyển sang tím, sang xanh đậm, rồi đen tuyền.
Hayato mang theo một bình trà và hai chiếc chén nhỏ. Họ ngồi trên bờ hồ, trải một tấm vải mỏng, nghe tiếng sóng vỗ nhẹ.
"Tôi đã đọc bức thư cho anh," Vũ An nói, nhớ lại buổi sáng hôm đó ở chùa.
Hayato im lặng gật đầu. Sáng nay, khi cô đọc bức thư của mẹ anh, anh đã ngồi im suốt, mắt nhắm, hai tay nắm chặt trên đùi. Khi cô đọc xong, anh mở mắt ra, và cô thấy mắt anh đỏ nhưng không rơi nước mắt.
"Cám ơn," anh chỉ nói thế. Rồi anh đứng dậy, quay lại làm việc, như thể không có gì xảy ra.
Nhưng bây giờ, bên hồ, trong bóng tối êm dịu, anh bắt đầu nói.
"Mẹ tôi hay kể về một cái hồ ở Huế. Hồ Tĩnh Tâm. Bà nói hồ nhỏ thôi, nhưng yên tĩnh lắm. Hồi nhỏ, bà hay ra hồ ngồi đọc sách."
"Tôi biết hồ đó," Vũ An nói. "Tôi đã đến Huế mấy lần."
"Thật sao?" Đôi mắt anh sáng lên. "Huế... bây giờ thế nào?"
Cô kể cho anh nghe về Huế — về sông Hương chảy chậm, về Đại Nội rêu phong, về bún bò Huế cay nồng, về những buổi chiều mưa dầm dai dẳng. Anh lắng nghe, đôi khi hỏi lại, đôi khi chỉ im lặng gật đầu.
"Có lẽ một ngày nào đó, tôi sẽ về Huế," anh nói, giọng nhẹ như gió. "Thăm hồ Tĩnh Tâm."
"Tôi sẽ dẫn anh đi," cô bật ra câu đó trước khi kịp suy nghĩ.
Anh quay sang nhìn cô. Trong bóng tối, cô không thấy rõ biểu cảm trên mặt anh, nhưng cô cảm nhận được anh đang cười.
"Hẹn nhé," anh nói.
"Hẹn."
Trăng lên. Tròn và sáng, đổ ánh bạc xuống mặt hồ. Gió lặng, mặt nước phẳng như gương, phản chiếu vầng trăng thành một đường sáng kéo dài từ bờ ra giữa hồ.
Vũ An rùng mình vì lạnh. Không nói gì, Hayato cởi áo khoác, đặt lên vai cô. Chiếc áo khoác to, ấm, thơm mùi gỗ và mùi trà xanh.
"Cám ơn," cô nói nhỏ.
Anh không đáp. Chỉ ngồi cạnh cô, im lặng, cùng nhìn ánh trăng trên hồ.
Họ ngồi như thế rất lâu — hai bóng người nhỏ bé bên hồ nước mênh mông, dưới bầu trời đầy sao, giữa mùa hoa nở muộn.
Và lần đầu tiên kể từ khi đến Sapporo, Vũ An không muốn ngày mai đến.
Bởi vì ngày mai, ba tuần sẽ sắp kết thúc. Và cô vẫn chưa biết mình sẽ làm gì khi phải rời đi.
