Chương 11 · Chợ cá Nijo

Sau Golden Week, Sapporo trở lại nhịp sống yên ả.

Du khách rút đi, phố phường vãn người, và Vũ An bắt đầu cảm thấy mình thuộc về thành phố này — ít nhất là một chút.

Sáng hôm đó, Hayato đưa cô đến chợ cá Nijo.

Chợ nằm gần trung tâm, không lớn nhưng sôi động từ sáu giờ sáng. Những quầy hàng bày la liệt cua hoàng đế, cá hồi, trứng nhím biển, sò điệp — tất cả tươi rói, ánh lên dưới đèn.

Hayato dẫn cô đến một quầy nhỏ bán kaisendon — cơm hải sản tươi. Ông chủ quầy xếp cá hồi, trứng cá, nhím biển lên bát cơm nóng, nhanh như một nghệ sĩ.

"Ăn đi," Hayato nói, đẩy bát về phía cô. "Bữa sáng Sapporo."

Vũ An gắp một lát cá hồi tươi, cho vào miệng. Vị ngọt, béo, tan trên đầu lưỡi. Cô nhắm mắt.

"Trời ơi."

Hayato cười nhẹ. "Thấy chưa. Sapporo không chỉ có hoa."

Họ đi dọc chợ, Hayato chỉ cho cô từng loại hải sản, kể tên bằng cả tiếng Nhật và tiếng Việt — dù tiếng Việt của anh thường xuyên sai: "tôm" thành "tồm," "mực" thành "mức."

Vũ An không sửa nữa. Cô thích nghe anh nói tiếng Việt lơ lớ — nó mang theo hơi ấm của một người đang cố gắng giữ lại điều gì đó quý giá.

Giữa chợ, một bà cụ bán hoa cúc gọi to bằng tiếng Nhật. Hayato dừng lại, mua một bó nhỏ, đưa cho Vũ An.

"Cho cồ."

Cô nhận bó hoa, ngạc nhiên. "Sao lại tặng tôi?"

"Không có lý do." Anh nhún vai. "Mẹ tôi nói, tặng hoa không cần lý do."

Vũ An cầm bó cúc trắng, cảm nhận hơi ẩm mát lạnh trên cánh hoa.

Đây là lần đầu tiên có người tặng cô hoa kể từ khi Quang ra đi. Và lạ thay, bó hoa cúc nhỏ giữa chợ cá tanh nồng lại khiến cô xúc động hơn bất kỳ bó hồng đỏ nào.

Mùa Hoa Nở Muộn Ở Sapporo

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn