Hôm sau, Hayato đưa Vũ An vào phòng làm việc của anh ở chùa — một căn phòng nhỏ đầy bản vẽ kiến trúc, sách tham khảo, và mẫu gỗ.
Trên bàn lớn, một bản vẽ trải rộng — bản thiết kế trùng tu toàn diện chùa Kōmyō-ji. Mỗi đường nét đều chính xác đến từng milimet, mỗi ghi chú đều tỉ mỉ, viết bằng bút chì mềm.
"Bản vẽ này anh làm bao lâu?" Vũ An hỏi, cúi xuống ngắm nghía.
"Ba năm."
"Ba năm cho một bản vẽ?"
Hayato gật đầu. "Phải nghiên cứu nguyên bản. Phải tìm hiểu kỹ thuật thời Meiji. Phải tìm đúng loại gỗ, đúng loại sơn, đúng cách lắp ghép." Anh chỉ vào một góc bản vẽ. "Cái bản lề này — mất sáu tháng để tôi tìm ra cách người xưa làm."
"Sáu tháng cho một cái bản lề?"
"Một cái bản lề sai, cả cánh cửa sẽ lệch. Cả cánh cửa lệch, cả ngôi chùa sẽ mất cân bằng."
Vũ An nhìn anh, bỗng hiểu vì sao anh làm công việc này — nó giống anh. Kiên nhẫn, tỉ mỉ, sẵn sàng dành sáu tháng cho một chi tiết mà người khác không thèm để ý. Không phải ai cũng có thể sống như thế.
"Anh yêu ngôi chùa này lắm nhỉ?" cô hỏi nhẹ.
Hayato chạm tay vào bản vẽ, nhẹ nhàng như chạm vào da thịt.
"Ngôi chùa này là nơi mẹ tôi hay đến cầu nguyện. Mỗi tháng, bà đều đến đây thắp hương, cầu cho gia đình bình an, cầu cho bà ngoại ở Huế khỏe mạnh."
Anh dừng lại.
"Khi mẹ mất, tôi tìm đến đây. Ngồi trong chánh điện, nhắm mắt, và... cảm thấy bà vẫn ở đây." Anh nhìn cô. "Nên tôi ở lại. Sửa chùa. Giữ chùa."
Giữ chùa như giữ mẹ.
Vũ An hiểu rồi. Ngôi chùa không chỉ là một di tích — nó là sợi dây cuối cùng nối Hayato với mẹ, với Việt Nam, với phần con người mà anh sợ sẽ mất.
Cô chụp ảnh bản vẽ, ghi chép cẩn thận. Đây sẽ là trái tim bài phóng sự của cô — câu chuyện của một người đàn ông nửa Việt nửa Nhật, dùng kiến trúc để giữ lại ký ức.
Nhưng cô chưa biết rằng câu chuyện này sắp rẽ sang một hướng mà cô không lường trước.
