Chương 14 · Tin dữ

Hayato gọi điện cho cô lúc mười giờ đêm, giọng khác hẳn mọi khi.

"An."

"Gì?"

Im lặng ba giây.

"Chùa... có thể bị phá."

Vũ An ngồi bật dậy trên giường. "Cái gì? Anh nói sao?"

Hayato kể. Một tập đoàn phát triển bất động sản đã mua lại khu đất xung quanh chùa Kōmyō-ji, và họ muốn xây một trung tâm thương mại. Ngôi chùa nằm đúng vị trí trung tâm dự án. Họ đã nộp đơn xin phép phá dỡ lên chính quyền thành phố.

"Nhưng chùa là di tích cổ! Hơn trăm năm tuổi! Họ không thể—"

"Chùa không nằm trong danh sách di tích quốc gia," Hayato nói, giọng mệt mỏi. "Chỉ là di tích cấp địa phương. Bảo vệ yếu lắm."

"Vậy anh tính sao?"

"Tôi không biết." Lần đầu tiên, giọng anh không bình thản nữa. Nó run, và mệt, và đầy bất lực. "Bảy năm. Tôi dành bảy năm để sửa chùa, và bây giờ họ muốn phá nó."

Vũ An cảm nhận được cơn đau trong giọng nói ấy — không chỉ đau vì ngôi chùa, mà đau vì tất cả những gì ngôi chùa đại diện: mẹ, ký ức, sự thuộc về.

"Hayato," cô nói, giọng chắc chắn. "Tôi sẽ giúp anh."

"Cồ là phóng viên, không phải luật sư."

"Đúng. Tôi là phóng viên. Và phóng viên có vũ khí riêng."

Im lặng. Rồi anh thở dài, nhẹ nhàng.

"Cám ơn, An."

Đêm đó, Vũ An không ngủ. Cô ngồi trước laptop, bắt đầu phác thảo bài viết.

Không phải bài phóng sự về giao thoa văn hóa nữa. Mà là một bài viết lớn hơn — về bảo tồn, về ký ức, về những ngôi chùa cổ đang biến mất trên khắp Nhật Bản vì sức ép phát triển.

Cô viết đến ba giờ sáng, rồi ngã gục trên bàn phím.

Khi tỉnh dậy, trên màn hình vẫn còn câu cuối cùng cô gõ dở:

"Có những thứ một khi mất đi, sẽ không bao giờ—"

Cô xóa, rồi viết lại:

"Có những thứ một khi mất đi, sẽ không bao giờ lấy lại được."

Mùa Hoa Nở Muộn Ở Sapporo

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn