Chương 15 · Lời mời từ Hà Nội

Đúng lúc mọi thứ rối tung, tòa soạn ở Hà Nội gọi.

"An, chị có tin vui," giọng tổng biên tập Minh Châu hào hứng qua điện thoại. "Ban lãnh đạo quyết định tạo vị trí Phó tổng biên tập mảng Văn hóa. Em là ứng viên số một."

Phó tổng biên tập. Ở tuổi hai mươi bảy. Đây là thứ mà Vũ An đã phấn đấu suốt năm năm sự nghiệp.

"Nhưng em cần về ngay," Minh Châu nói thêm. "Cuộc họp bổ nhiệm vào tuần sau. Em phải có mặt."

"Tuần sau?" Vũ An nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, Sapporo đang bước vào đầu tháng Năm, hoa đào đã bắt đầu tàn, cánh hoa phủ đầy mặt đất. "Em... em chưa viết xong bài phóng sự."

"Bài phóng sự có thể viết ở đâu cũng được. Còn cơ hội này không đợi ai đâu, An."

Cô tắt máy, ngồi bất động.

Phó tổng biên tập — là mơ ước, là sự nghiệp, là tất cả những gì cô đã xây dựng. Trước khi đến Sapporo, cô sẽ không do dự dù chỉ một giây.

Nhưng bây giờ — bây giờ có Hayato, có ngôi chùa sắp bị phá, có cuốn nhật ký chưa đọc hết, có nồi phở và bát ramen, có cánh hoa đào kẹp trong sổ tay.

Cô nhắn tin cho Hayato: "Tòa soạn muốn tôi về Hà Nội."

Anh đọc tin nhắn. Ba dấu chấm hiện lên, rồi biến mất. Rồi hiện lên lại.

Cuối cùng, anh trả lời: "Bao giờ?"

"Tuần sau."

Không trả lời. Năm phút. Mười phút.

Rồi: "Chúc mừng."

Hai từ. Lạnh. Hoặc cố gắng tỏ ra lạnh.

Vũ An nhìn tin nhắn, cảm thấy ngực tức nghẹn. Cô muốn gọi, muốn giải thích, muốn nói rằng cô chưa quyết định. Nhưng ngón tay cô chỉ đặt trên màn hình, không bấm gì cả.

Tối hôm đó, cô không đến chùa.

Và Hayato không gọi.

Mùa Hoa Nở Muộn Ở Sapporo

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn