Hayato pha trà một mình trong chánh điện chùa Kōmyō-ji.
Anh làm theo đúng trình tự mà mẹ dạy — không phải trà đạo Nhật Bản chính thức, mà là cách pha trà riêng của bà: nước sôi để nguội hai phút, cho trà vào ấm, rót nước theo vòng tròn, đợi ba phút.
"Trà phải có thời gian, giống như tình cảm vậy," mẹ hay nói. "Vội quá thì đắng, lâu quá thì nhạt."
Anh rót trà ra chén, nhấp một ngụm. Đắng nhẹ, ngọt hậu. Hoàn hảo.
Nhưng uống một mình thì không hoàn hảo.
Anh nhìn chiếc chén thứ hai — chiếc chén mà mấy ngày nay anh vẫn để sẵn, như thói quen, dù An không đến.
Ba ngày không gặp. Ba ngày anh tự nhủ rằng thế tốt hơn — cô có sự nghiệp, cô có cuộc sống ở Hà Nội, cô không thuộc về Sapporo. Giữ cô lại là ích kỷ.
Nhưng mỗi sáng, khi anh mở cửa chùa và không thấy cô ngồi ở góc sân với laptop, anh đều cảm thấy ngôi chùa rộng hơn, trống hơn, lạnh hơn.
Anh nhớ tiếng cô cười. Nhớ cách cô phát âm tên anh — "Ha-ya-tô" — nhấn nhá, nghe như một bài hát. Nhớ mùi phở cô nấu, nồng ấm, giống mùi bếp mẹ ngày xưa.
Anh nhớ.
Và nhớ khiến anh sợ.
Bởi vì Hayato đã mất quá nhiều — mất mẹ, mất nhà cũ, sắp mất ngôi chùa. Anh không dám thêm một người nữa vào danh sách những thứ có thể mất.
Nên anh im lặng. Không gọi. Không nhắn. Hy vọng rằng im lặng sẽ làm tình cảm phai đi, như cánh hoa đào rơi xuống đất rồi tàn.
Nhưng im lặng không làm anh quên. Im lặng chỉ làm anh nhớ rõ hơn.
Anh đặt chén trà xuống, mở cuốn nhật ký của mẹ. Lật đến trang mà An đã đọc dở — trang cuối cùng trước bức thư. Nét chữ mẹ viết:
"Sapporo, mùa xuân. Hoa đào nở rồi. Năm nào mùa hoa cũng làm mẹ nhớ quê. Nhưng năm nay, mẹ không buồn nữa. Vì mẹ hiểu rồi — quê hương không phải là nơi mình sinh ra. Quê hương là nơi có người mình yêu."
Hayato đọc đi đọc lại câu ấy.
Quê hương là nơi có người mình yêu.
Anh cầm điện thoại lên. Mở tin nhắn. Gõ: "An, tôi..."
Rồi xóa.
Gõ lại: "An, cồ có thể..."
Rồi xóa.
Cuối cùng, anh đặt điện thoại xuống, rót thêm một chén trà. Uống một mình.
Bên ngoài, gió thổi. Những cánh hoa cuối cùng rời cành, bay theo gió, rồi rơi xuống mặt sân đá ướt.
