Chương 19 · Đêm trước bão

Sáng hôm sau, Vũ An đến chùa sớm nhất từ trước đến giờ.

Hayato đang quét sân. Khi thấy cô ở cổng, anh dừng lại, cây chổi tre vẫn trong tay. Không ai nói gì, nhưng cả hai đều mỉm cười — nụ cười nhẹ nhõm, như sau một cơn bão đã qua.

"Tôi cần anh kể tất cả về ngôi chùa," cô nói, mở laptop. "Từ đầu. Lịch sử, kiến trúc, người xây, lý do xây. Tất cả."

"Để làm gì?"

"Để cứu nó."

Hayato nhìn cô một lát, rồi gật đầu.

Anh kể. Suốt cả ngày.

Chùa Kōmyō-ji được xây năm 1898, bởi một vị sư già từ Honshu di cư lên Hokkaido theo phong trào khai hoang. Ông dùng gỗ bách từ núi, đá từ sông, và sức lực của những người nông dân mới đến để dựng lên ngôi chùa nhỏ — nơi cầu nguyện cho vùng đất mới.

Trải qua hơn một thế kỷ, ngôi chùa chứng kiến tất cả — chiến tranh, thiên tai, sự đổi thay của thời đại. Nó bị hư hại trong trận động đất 1968, được sửa chữa bởi cộng đồng. Nó suýt bị bỏ hoang vào thập niên 1990, nhưng được cứu bởi nhóm tình nguyện viên.

Và ba năm trước, khi Hayato bắt đầu dự án trùng tu, ngôi chùa đang trong tình trạng tồi tệ nhất — mái dột, tường nứt, nền lún. Nhưng anh vẫn ở lại. Bảy năm.

Vũ An ghi chép mọi thứ. Cô phỏng vấn bà Matsuda, phỏng vấn những cư dân lâu năm trong khu vực, chụp ảnh từ mọi góc độ.

Rồi cô ngồi xuống, và viết.

Cô viết không phải như một phóng viên hoàn thành nhiệm vụ — mà như một người đang kể câu chuyện mà cô yêu. Về ngôi chùa, về Hayato, về bà Mai Lan, về sợi dây vô hình nối Việt Nam và Nhật Bản qua một con người, một ngôi chùa, một cuốn nhật ký.

Cô viết đến tối. Hayato mang cơm nắm đến cho cô, đặt nhẹ bên cạnh laptop, không nói gì.

Cô viết đến khuya. Bà Matsuda mang chăn đắp cho cô, nhẹ nhàng, như đắp cho con gái.

Cô viết đến khi bài phóng sự hoàn thành — dài, sâu, và chân thật hơn bất cứ thứ gì cô từng viết.

Tiêu đề: "Ngôi chùa cuối cùng — Khi ký ức đối mặt với sự phát triển."

Mùa Hoa Nở Muộn Ở Sapporo

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn