Chương 20 · Bài báo chưa viết xong

Hai giờ sáng. Bài phóng sự đã xong.

Vũ An đọc lại từ đầu đến cuối, sửa vài lỗi chính tả, điều chỉnh vài đoạn. Rồi cô đính kèm ảnh — bức ảnh Hayato đang quỳ trước cánh cửa gỗ, bàn tay đặt trên bức chạm khắc hoa sen, ánh sáng chiều rơi xiên qua giàn giáo.

Cô viết email cho tổng biên tập Minh Châu: "Chị ơi, em gửi bài phóng sự. Đây là bài quan trọng nhất em từng viết. Em xin chị đăng trước khi em về."

Rồi cô dừng lại.

Trước khi em về.

Ngón tay cô treo trên phím Enter. Gửi email này đồng nghĩa với chấp nhận về Hà Nội, chấp nhận rời Sapporo, chấp nhận rời Hayato.

Nhưng không gửi đồng nghĩa với ngôi chùa mất đi cơ hội cuối cùng.

Cô nhấn Enter.

Email đã gửi.

Rồi cô gửi thêm bài viết lên trang cá nhân, kèm hashtag và lời kêu gọi chia sẻ. Cô gửi cho đồng nghiệp, bạn bè, những người quen trong giới truyền thông. Cô dịch tóm tắt sang tiếng Anh và tiếng Nhật, đăng lên mạng xã hội.

Bài viết như một hòn đá ném xuống mặt hồ — cô không biết sóng sẽ lan đến đâu.

Nhưng ít nhất, cô đã ném.

***

Sáng hôm đó, khi Hayato đến chùa, anh thấy Vũ An ngủ gục trên bàn trong chánh điện. Laptop vẫn mở, màn hình hiển thị bài phóng sự đã đăng.

Anh ngồi xuống cạnh cô, nhẹ nhàng kéo chiếc chăn bà Matsuda đã đắp lên cao hơn, che vai cô. Rồi anh cúi xuống đọc bài viết.

Anh đọc chậm — tiếng Việt của anh đủ để hiểu phần lớn. Về ngôi chùa, về lịch sử, về bản vẽ mà anh mất ba năm để hoàn thành. Về mẹ anh, về cuốn nhật ký, về bức thư.

Và về anh.

Cô viết về anh như thể anh là một phần của ngôi chùa — kiên nhẫn, trầm lặng, đã nứt vỡ nhưng vẫn đứng vững. Một người đàn ông dùng bàn tay để giữ lại ký ức, dùng sự tỉ mỉ để chống lại sự quên lãng của thời gian.

Hayato đọc xong, ngồi im rất lâu.

Rồi anh nhìn cô — đang ngủ, tóc xõa trên bàn, mặt hơi nhăn vì gối đầu lên cánh tay — và thì thầm, rất nhỏ, bằng tiếng Việt:

"Cám ơn em."

Lần đầu tiên, anh gọi "em" thay vì "cồ."

Mùa Hoa Nở Muộn Ở Sapporo

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn