Sapporo không giống bất kỳ thành phố Nhật Bản nào mà Vũ An từng thấy trên phim.
Không có những con phố chật hẹp chen chúc biển hiệu neon như Tokyo. Không có sự thanh lịch cổ kính của Kyoto. Sapporo rộng rãi, ngay ngắn, với những đại lộ thẳng tắp và không gian thoáng đãng đến ngỡ ngàng.
Cô đặt phòng ở một khách sạn nhỏ gần ga Sapporo, căn phòng nhỏ gọn nhưng sạch sẽ đến từng chi tiết — ga trải giường căng phẳng, khăn tắm xếp thành hình quạt, một cành hoa nhỏ cắm trong lọ thủy tinh trên bàn.
Sau khi tắm rửa và thay đồ, Vũ An mở laptop lên, rà soát lại danh sách địa điểm cần đến. Nhiệm vụ chính của cô là viết về sự giao thoa văn hóa Việt-Nhật tại Hokkaido — cộng đồng người Việt ở đây, những ảnh hưởng qua lại, và đặc biệt là các công trình kiến trúc mang dấu ấn đa văn hóa.
Trong danh sách, có một ngôi chùa cổ tên là Kōmyō-ji, nằm ở ngoại ô phía tây Sapporo. Theo tài liệu, ngôi chùa hơn trăm năm tuổi này đang được trùng tu bởi một nhóm kiến trúc sư bảo tồn, và có một câu chuyện thú vị liên quan đến mối liên hệ Việt-Nhật.
Vũ An đánh dấu sao vào tên ngôi chùa. Đây sẽ là điểm đến đầu tiên.
***
Buổi chiều, cô lang thang dọc công viên Ōdōri — trái tim xanh của thành phố.
Công viên trải dài hơn một cây số giữa lòng Sapporo, hai bên là hàng cây cao vút. Và hoa anh đào — ở khắp nơi. Người dân Sapporo đang tận hưởng hanami muộn, trải bạt dưới gốc cây, ăn bento, uống bia, cười nói rộn ràng.
Vũ An dừng lại bên một gốc đào già, ngước lên nhìn. Tán hoa dày đặc che khuất cả bầu trời, tạo thành một mái vòm hồng phấn mỏng manh. Ánh nắng chiều xuyên qua từng cánh hoa, rơi xuống thành những đốm sáng li ti trên mặt cô.
Cô giơ máy ảnh lên, bấm liên tục. Nhưng không bức ảnh nào lột tả được cảm giác này — cảm giác đứng giữa một thành phố xa lạ, một mình, mà lại không hề cô đơn.
Bởi vì hoa đang nở.
Và khi hoa nở, dù ở đâu, người ta cũng cảm thấy được an ủi.
Tối hôm đó, Vũ An ngồi trong quán izakaya nhỏ gần khách sạn, gọi một phần cá nướng và một ly bia Sapporo. Cô mở sổ tay ra, viết những dòng đầu tiên:
"Sapporo, ngày 29 tháng Tư. Hoa anh đào vẫn đang nở ở đây, khi phần còn lại của Nhật Bản đã bước vào mùa hè. Có những thành phố luôn đến muộn hơn so với phần còn lại của thế giới, nhưng không phải vì chậm chạp — mà vì nó có nhịp riêng. Tôi thích nhịp của Sapporo."
Cô gấp sổ lại, nhấp một ngụm bia.
Ngày mai cô sẽ đến ngôi chùa Kōmyō-ji. Ngày mai cô sẽ bắt đầu làm việc thật sự.
Ngày mai.
Cô chưa biết rằng ngày mai sẽ thay đổi tất cả.
Vì lý do bản quyền, nội dung đã được thu gọn...
