Chương 21 · Câu chuyện thật

Bài phóng sự lan truyền nhanh hơn cô tưởng.

Đến trưa, bài viết trên trang cá nhân đã có hơn mười nghìn lượt chia sẻ. Đến chiều, con số lên năm mươi nghìn. Hashtag "CứuChùaKōmyōji" bắt đầu trending trên mạng xã hội Nhật Bản, cùng với bản dịch tiếng Nhật mà một độc giả tình nguyện thực hiện.

Minh Châu gọi: "An, bài viết hay lắm. Trang web sập vì quá nhiều người đọc. Ban lãnh đạo ấn tượng lắm."

Đồng nghiệp nhắn tin chúc mừng. Bạn bè chia sẻ kèm lời khen. Nhưng Vũ An không quan tâm đến những con số — cô chỉ muốn biết liệu bài viết có đủ sức thay đổi quyết định về ngôi chùa hay không.

Chiều hôm đó, một phóng viên truyền hình Nhật Bản gọi, xin phỏng vấn cô và Hayato. Một tổ chức bảo tồn di sản ở Tokyo liên hệ, đề nghị hỗ trợ pháp lý. Một giáo sư kiến trúc từ Đại học Hokkaido lên tiếng, cho rằng chùa Kōmyō-ji xứng đáng được nâng lên di tích quốc gia.

Sóng lan tỏa.

Hayato đứng ở sân chùa, đọc những bình luận trên điện thoại. Anh không quen với sự chú ý — bảy năm anh làm việc trong im lặng, chỉ có gỗ và đá làm bạn. Bây giờ bỗng dưng cả nước Nhật biết đến ngôi chùa của anh.

"An, sao cô viết... hay vậy?" anh hỏi, giọng ngỡ ngàng.

"Tại vì câu chuyện hay. Tôi chỉ kể lại thôi."

"Không," anh lắc đầu. "Cô không chỉ kể. Cô hiểu."

Cô nhìn anh, và trong khoảnh khắc đó, giữa tiếng điện thoại reo liên tục và tiếng gió thổi qua sân chùa, cô biết rằng bài viết này — không phải chức Phó tổng biên tập — là thành tựu lớn nhất đời cô.

Bởi vì lần đầu tiên, cô viết không phải vì nhiệm vụ, mà vì yêu.

Mùa Hoa Nở Muộn Ở Sapporo

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn