Hai ngày sau, một buổi họp báo được tổ chức tại Sapporo.
Đại diện tập đoàn bất động sản, chính quyền thành phố, tổ chức bảo tồn, và truyền thông cùng tham dự. Vũ An ngồi ở hàng ghế phóng viên, máy ảnh trên cổ, sổ tay trên đùi.
Đại diện tập đoàn — một người đàn ông trung niên trong bộ vest đen — trình bày dự án: trung tâm thương mại hiện đại, tạo ba nghìn việc làm, đóng góp kinh tế cho vùng.
Rồi đến lượt phía bảo tồn. Giáo sư Yamamoto từ Đại học Hokkaido đứng lên, chiếu hình ảnh ngôi chùa, dẫn chứng giá trị lịch sử, kiến trúc.
Và rồi, bất ngờ, một người trong hội trường giơ tay:
"Tôi là Miura Hayato. Tôi là kiến trúc sư trùng tu chùa Kōmyō-ji. Tôi xin được nói."
Cả hội trường quay sang nhìn. Hayato đứng dậy, cao, gầy, đôi tay hơi run — anh không quen nói trước đám đông.
Nhưng anh nói.
Anh kể về ngôi chùa. Không phải bằng số liệu hay lý luận pháp lý, mà bằng câu chuyện của chính mình — về mẹ, về cuốn nhật ký, về bảy năm dành cho từng viên ngói, từng tấm ván, từng cái bản lề.
"Ngôi chùa này không chỉ là gỗ và đá," anh nói, giọng lơ lớ vì xúc động. "Nó là ký ức. Của mẹ tôi, của những người đã đến cầu nguyện suốt trăm năm. Phá nó đi, chúng ta mất nhiều hơn một tòa nhà — chúng ta mất một phần linh hồn."
Hội trường im lặng.
Rồi tiếng vỗ tay. Nhỏ trước, rồi lớn dần, rồi vang khắp phòng.
Vũ An ngồi ở hàng ghế phóng viên, mắt cay, bấm máy ảnh liên tục. Cô chụp Hayato — đứng giữa sân khấu, ánh đèn chiếu lên gương mặt nghiêm nghị nhưng đôi mắt long lanh.
Cô chụp khoảnh khắc anh mạnh mẽ nhất — và cũng mong manh nhất.
