Tối hôm đó, họ uống bia ở quán izakaya quen.
Hayato gọi hai ly bia Sapporo lớn, cụng ly với Vũ An. Anh hiếm khi uống, nhưng tối nay là ngoại lệ.
"Bảy năm," anh nói, nhìn ly bia. "Bảy năm tôi sợ sẽ mất ngôi chùa. Bây giờ... nhẹ quá."
"Anh xứng đáng," cô nói. "Anh giữ nó bằng cả trái tim."
Anh nhìn cô, ánh mắt mềm đi.
"Không chỉ tôi. Là em."
"Em chỉ viết thôi."
"Em viết bằng trái tim. Khác lắm."
Họ ngồi uống, nói chuyện, cười — nhẹ nhõm và tự do lần đầu tiên kể từ khi tin dữ về ngôi chùa ập đến. Nhưng có một câu hỏi treo lơ lửng mà cả hai đều tránh nhắc đến.
Cuối cùng, Hayato là người nói trước.
"Vé máy bay của em... ngày nào?"
Vũ An đặt ly bia xuống.
"Ngày kia."
Im lặng.
"Em sẽ đi?" Giọng anh nhẹ, nhưng cô nghe ra sự run rẩy ẩn bên dưới.
"Em không biết," cô nói thật. "Chức Phó tổng biên tập... là cơ hội lớn."
"Em nên đi," anh nói, nhưng mắt anh nói điều ngược lại.
"Anh muốn em đi thật sao?"
Anh nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, phố phường Sapporo lung linh trong đêm.
"Tôi muốn em hạnh phúc," anh nói. "Nếu hạnh phúc ở Hà Nội, em nên về."
"Nếu hạnh phúc không ở Hà Nội thì sao?"
Anh quay sang nhìn cô. Đôi mắt sâu thẳm, nghiêm túc, đầy những điều không nói.
"Thì em biết tôi ở đâu," anh nói. "Tôi luôn ở đây. Ở chùa."
Cô cười nhẹ, nhưng nước mắt chảy. Cô lau vội bằng mu bàn tay.
"Sao anh nói giỏi vậy? Tưởng nói tiếng Việt lơ lớ mà."
"Vì câu này tôi nghĩ rất lâu rồi."
Họ cười. Rồi im lặng. Rồi cụng thêm một ly bia nữa.
Đêm Sapporo yên tĩnh. Tiếng bia sủi bọt. Tiếng hai trái tim đang nghĩ về cùng một điều nhưng chưa ai dám nói ra.
