Chương 25 · Sân bay lúc 5 giờ sáng

Năm giờ sáng. Sân bay New Chitose.

Vũ An kéo vali qua sảnh khởi hành, bước chân nặng nề. Cô đã để lại chìa khóa phòng ở lễ tân khách sạn, đã gửi email cám ơn bà Matsuda, đã xếp gọn cuốn nhật ký của bà Mai Lan vào hộp và để lại chùa.

Cô không nói lời tạm biệt với Hayato.

Không phải vì cô không muốn — mà vì cô sợ. Sợ rằng nếu nhìn thấy anh, cô sẽ không đủ can đảm bước lên máy bay.

Sân bay vắng. Quầy check-in chưa mở. Cô ngồi trên ghế chờ, ôm ba lô vào lòng, nhìn ra bãi đỗ máy bay ngoài cửa kính. Bầu trời đang chuyển từ đen sang xám, rồi từ xám sang hồng nhạt.

Bình minh ở Hokkaido.

Cô mở điện thoại, nhìn tin nhắn cuối cùng của Hayato lúc nửa đêm: "Chúc em ngủ ngon."

Cô không ngủ được.

Cô đã nghĩ suốt đêm. Nghĩ về Hà Nội, về chức Phó tổng biên tập, về căn hộ trống hoác. Nghĩ về Sapporo, về ngôi chùa, về Hayato pha trà một mình. Nghĩ về mẹ, về câu nói: "Nếu là thật, nó sẽ đợi."

Nhưng liệu cô có dám để nó đợi?

Quầy check-in mở. Cô đứng dậy, kéo vali, xếp hàng. Trước cô là một cặp vợ chồng già người Nhật, tay nắm tay, đầu bạc tựa vào nhau. Họ đang đi du lịch — cô đoán vậy vì bà cụ cầm một tấm bản đồ Hà Nội.

Hà Nội.

Cô nhìn tấm bản đồ, rồi nhìn đôi bàn tay nắm chặt của cặp vợ chồng già.

Bà cụ quay lại, bắt gặp ánh mắt cô, mỉm cười.

"Hà Nội?" bà hỏi bằng tiếng Nhật.

"Dạ," Vũ An đáp.

"Đẹp lắm," bà cụ nói. "Ông nhà tôi muốn đi từ lâu rồi."

Ông cụ cười hiền, siết tay vợ.

Vũ An nhìn họ — hai con người đã đi bên nhau cả đời, vẫn nắm tay nhau ở tuổi bảy mươi. Đó là thứ mà cô ao ước, thứ mà cô tưởng đã có với Quang nhưng hóa ra không phải.

Và bây giờ, ở đây, ở Sapporo — có lẽ cô đã tìm thấy.

Nhưng cô đang bỏ đi.

Đến lượt cô. Nhân viên quầy check-in mỉm cười lịch sự, giơ tay mời.

"Hộ chiếu và vé, xin mời."

Vũ An đưa hộ chiếu ra.

Rồi dừng lại.

Ngón tay cô giữ chặt cuốn hộ chiếu, không buông.

Mùa Hoa Nở Muộn Ở Sapporo

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn