Bưu phẩm đến vào một buổi chiều thứ Tư.
Vũ An nhận gói hàng từ tay người giao, ngạc nhiên vì tem Nhật Bản. Gói hàng nhỏ, bọc giấy kraft cẩn thận, góc dán băng keo thẳng tắp — kiểu gói đồ của một người tỉ mỉ.
Cô mở ra.
Bên trong có ba thứ.
Thứ nhất — một hộp trà xanh Hokkaido, loại mà Hayato hay pha ở chùa. Hộp thiếc xanh rêu, nhãn viết tay bằng tiếng Nhật.
Thứ hai — một bức ảnh in trên giấy matte. Ảnh chụp cây anh đào cổ thụ ở công viên Maruyama — cây mà họ ngồi dưới trong ngày Golden Week. Cánh hoa đã tàn, cây chỉ còn trơ cành, nhưng dưới gốc là một lớp cánh hoa khô phủ dày, hồng nhạt.
Mặt sau ảnh, Hayato viết bằng tiếng Việt — nét chữ cứng, hơi xiêu vẹo:
"Hoa năm nay đã tàn. Nhưng năm sau sẽ nở lại. Tôi sẽ chờ."
Thứ ba — một lá thư. Ngắn. Viết trên giấy washi trắng ngà, nét mực đen.
"An,
Tôi không giỏi nói. Nên tôi viết.
Kể từ khi em đi, ngôi chùa yên tĩnh hơn. Bà Matsuda hỏi em hàng ngày. Con mèo vẫn đến sân mỗi sáng.
Tôi hoàn thành trùng tu mái phía đông. Sắp bắt đầu sửa cánh cửa chánh điện — cánh cửa có hoa sen mà em chụp ảnh hôm đầu tiên.
Mẹ tôi viết trong nhật ký: 'Quê hương là nơi có người mình yêu.'
Tôi nghĩ mẹ đúng.
Hayato."
Vũ An đọc lá thư ba lần. Rồi ôm nó vào ngực, nhắm mắt.
Tối hôm đó, cô pha ấm trà Hokkaido, ngồi bên cửa sổ, nhấp từng ngụm. Vị đắng nhẹ, ngọt hậu — giống hệt ly trà ở chùa.
Cô nhìn bức ảnh cây anh đào trơ cành.
Năm sau sẽ nở lại. Tôi sẽ chờ.
Và cô biết — cô không muốn để anh chờ.
