Sáng thứ Hai tuần sau, Vũ An gõ cửa phòng tổng biên tập Minh Châu.
"Chị, em cần nói chuyện."
Minh Châu ngẩng lên từ chồng bài duyệt, nhìn cô qua gọng kính. "Ngồi đi."
"Em muốn xin nghỉ."
Im lặng.
"Nghỉ phép?" Minh Châu hỏi.
"Nghỉ việc."
Minh Châu đặt bút xuống. Bà không ngạc nhiên — hoặc giỏi giấu.
"Phó tổng biên tập, hai mươi bảy tuổi. Em biết bao nhiêu người mơ ước vị trí này không?"
"Em biết. Và em biết ơn chị đã tin tưởng em." Vũ An nói chậm, từng chữ. "Nhưng có một câu chuyện ở Sapporo mà em chưa kể xong."
Minh Châu nhìn cô rất lâu. Rồi bà mỉm cười — nụ cười hiểu biết của một người đàn bà đã sống đủ lâu để biết rằng có những quyết định không thể cân đo bằng logic.
"Câu chuyện ấy... là về ngôi chùa hay về người đàn ông?"
Vũ An cười. "Cả hai."
Minh Châu thở dài, nhưng ánh mắt ấm.
"Em không cần nghỉ việc. Chị chuyển em sang phóng viên đặc biệt — tự do, viết từ xa. Bài nào hay thì gửi, lương giữ nguyên. Được không?"
Vũ An sững sờ. "Thật sao?"
"Em viết bài hay nhất khi em ở Sapporo. Chị không ngu đến mức để mất phóng viên giỏi nhất chỉ vì cái chức danh."
Vũ An đứng dậy, ôm Minh Châu. Bà vỗ lưng cô, nhẹ nhàng.
"Đi đi. Kể tiếp câu chuyện đi."
***
Chiều hôm đó, Vũ An mua vé máy bay. Một chiều. Hà Nội — Sapporo.
Cô về nhà, xếp hành lý — ít hơn lần trước, nhẹ hơn. Cô để lại phần lớn đồ đạc, chỉ mang theo laptop, máy ảnh, vài bộ quần áo, và cuốn sổ tay có kẹp cánh hoa đào khô.
Mẹ đứng ở cửa, ôm cô thật chặt.
"Con đi rồi ai nấu bún chả cho mẹ?"
"Mẹ nấu ngon hơn con mà."
"Nhưng mẹ thích ăn bún chả con nấu."
Hai mẹ con cười, mắt đều ướt.
"Mẹ," Vũ An nói, "con sẽ đưa anh ấy về ra mắt mẹ. Sớm thôi."
"Anh ấy biết nấu ăn không?"
"Anh ấy biết pha trà."
"Vậy được rồi. Đàn ông biết pha trà là đáng tin."
Vũ An cười, hôn lên má mẹ, rồi xách vali ra cửa.
Lần này, bước chân cô nhẹ hẳn.
