Chương 4 · Bát mì nóng

Sau buổi sáng ở chùa, Hayato mời Vũ An ăn trưa.

"Cô đã ăn ramen Sapporo chưa?" anh hỏi khi hai người đi bộ ra phía đường lớn.

"Chưa. Tôi chỉ mới đến hôm qua."

Anh gật đầu, rẽ vào một con hẻm nhỏ mà không cần nhìn bản đồ. Quán ramen nằm ở cuối hẻm, nhỏ xíu, chỉ có quầy bar dài với tám chiếc ghế. Mùi nước dùng xương hầm tràn ra tận ngoài cửa.

Họ ngồi cạnh nhau trước quầy. Ông chủ quán — một người đàn ông lớn tuổi, bụng tròn, khăn hachimaki quấn trên đầu — chào Hayato như người quen cũ.

"Ông Tanaka," Hayato giới thiệu. "Ba mươi năm làm ramen. Nước dùng hầm mười hai tiếng mỗi ngày."

Ông Tanaka cười, nói gì đó bằng tiếng Nhật rồi bắt đầu múa tay trước nồi nước dùng sôi sùng sục.

Khi hai bát mì được đặt trước mặt, Vũ An hiểu vì sao Hayato dẫn cô đến đây. Nước dùng sánh đặc, béo ngậy, vàng óng. Sợi mì xoăn giữ nước tuyệt vời. Lát thịt xá xíu mềm tan trong miệng.

"Ngon không?" Hayato hỏi, nhìn cô qua làn hơi nóng bốc lên từ bát mì.

Vũ An không trả lời, chỉ gật đầu liên tục, miệng đầy mì.

Anh cười. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười thật sự — không phải nụ cười nhẹ, kiềm chế, mà là một tiếng cười nhỏ, ấm áp, làm sáng cả đôi mắt sẫm màu.

"Mẹ tôi cũng thế," anh nói. "Lần đầu ăn ramen Sapporo, bà ấy ăn ba bát liền."

Đó là lần thứ hai anh nhắc đến mẹ. Vũ An nhận ra mỗi lần nhắc, giọng anh đều hạ thấp xuống một chút, như sợ nói to sẽ làm kỉ niệm tan đi.

"Mẹ anh đến Nhật từ bao giờ?" cô hỏi nhẹ nhàng.

"Năm một nghìn chín trăm chín mươi lăm. Bà ấy sang du học, gặp bố tôi ở Sapporo." Anh dừng lại, xoay đôi đũa trong tay. "Bà ấy nói Sapporo giống Đà Lạt. Lạnh, yên tĩnh, và có hoa."

"Mẹ anh bây giờ..."

"Mất rồi. Ba năm trước."

Vũ An lặng im. Cô muốn nói lời chia buồn nhưng cảm thấy mọi câu nói đều sáo rỗng. Thay vào đó, cô chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Họ ăn hết bát mì trong im lặng. Nhưng đó không phải sự im lặng khó chịu — mà là kiểu im lặng của hai người đang bắt đầu hiểu rằng không phải lúc nào cũng cần lời nói.

Ra khỏi quán, Hayato đưa cho cô một tấm danh thiếp.

"Nếu cô cần thêm thông tin về ngôi chùa, cứ gọi."

Vũ An nhận tấm danh thiếp. Trên đó, bên cạnh tên và số điện thoại, có một dòng nhỏ bằng tiếng Nhật mà cô không đọc được. Cô chỉ vào dòng chữ, hỏi: "Cái này nghĩa là gì?"

"Kiến trúc sư bảo tồn di tích văn hóa," anh dịch.

"Chức danh dài thật."

"Công việc cũng dài." Anh nhún vai. "Bảy năm rồi, ngôi chùa vẫn chưa xong."

Cô nhìn anh, bất giác mỉm cười. Có gì đó ở người đàn ông này — sự kiên nhẫn, sự tỉ mỉ, cách anh nói về công việc như nói về một sinh mệnh — khiến cô muốn biết thêm.

"Ngày mai tôi có thể đến chùa lại được không?" cô hỏi.

"Được. Tôi ở đó mỗi ngày."

Mỗi ngày. Bảy năm. Cùng một ngôi chùa.

Vũ An nhìn theo bóng lưng anh khuất dần ở đầu con hẻm, tay vẫn cầm tấm danh thiếp còn ấm.

Mùa Hoa Nở Muộn Ở Sapporo

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn