Chương 5 · Tiếng Việt lơ lớ

Những ngày tiếp theo, Vũ An đến chùa Kōmyō-ji đều đặn mỗi sáng.

Cô ngồi ở góc sân trong, viết ghi chép, chụp ảnh, và quan sát Hayato làm việc. Anh ít nói, nhưng khi nói thì rõ ràng, chính xác, như cách anh đặt từng viên ngói lên mái.

Tiếng Việt của anh kỳ lạ — ngữ pháp đúng, vốn từ phong phú bất ngờ, nhưng thanh điệu thì lệch hết. "Cô" thành "cồ," "chùa" thành "chùà," "đẹp" thành "đệp." Mỗi lần anh nói tiếng Việt, Vũ An phải cắn môi để không cười.

"Cồ viết về cái gì?" anh hỏi vào ngày thứ ba, khi cô đang gõ laptop dưới gốc thông.

"Về anh," cô đáp thật thà. "Về ngôi chùa. Về lý do anh làm công việc này."

Hayato im lặng một lát, rồi ngồi xuống cạnh cô. Anh mở chai nước, uống một ngụm, mắt nhìn ra vườn thiền — những hòn đá xám xếp giữa lớp sỏi trắng được cào thành đường vân sóng.

"Mẹ tôi dạy tiếng Việt," anh nói. "Hồi nhỏ, tôi nói tiếng Việt ở nhà, tiếng Nhật ở trường. Nhưng từ khi lên đại học, tôi quên dần. Mẹ buồn lắm."

"Bây giờ anh nói tốt mà."

"Bây giờ thì cố nhớ lại. Vì... mẹ không còn nữa." Anh nhìn xuống bàn tay mình. "Lúc bà ấy còn sống, tôi lười nói. Bây giờ muốn nói, không có ai nghe."

Câu nói ấy đánh trúng vào một chỗ mà Vũ An không ngờ. Cô nghĩ đến mẹ mình ở Hà Nội — bà vẫn gọi điện mỗi tối, vẫn hỏi "ăn cơm chưa," vẫn cằn nhằn "sao chưa lấy chồng." Cô hay cáu, hay tắt máy sớm, hay viện cớ bận.

Nhưng ít nhất cô còn có người để cáu.

"Mẹ anh tên gì?" cô hỏi.

"Nguyễn Thị Mai Lan."

"Tên đẹp."

"Bà ấy cũng đệp." Anh nói, rồi tự sửa: "Đẹp."

Vũ An cười, lần này không giấu được.

Hayato nhìn cô, đôi mắt hơi nheo lại. "Cồ cười hoài. Tiếng Việt của tôi tệ lắm sao?"

"Không tệ. Chỉ là... dễ thương."

Anh chớp mắt, hơi ngạc nhiên với từ đó. Rồi anh quay mặt đi, nhưng Vũ An kịp nhận ra vành tai anh hơi đỏ.

***

Chiều hôm đó, khi Vũ An chuẩn bị rời đi, Hayato đưa cho cô một cuốn sổ nhỏ bìa cứng.

"Đây là ghi chép của mẹ tôi," anh nói. "Bà ấy viết nhật ký bằng tiếng Việt. Tôi... đọc được một ít, nhưng nhiều chỗ không hiểu."

Vũ An cầm cuốn sổ, cảm nhận sức nặng của nó trong lòng bàn tay. Bìa da đã sờn, góc cong, mùi giấy cũ thoang thoảng.

"Anh muốn tôi giúp đọc?"

"Nếu không phiền."

Cô mở trang đầu. Nét chữ tròn trịa, rõ ràng, bằng mực xanh:

"Sapporo, ngày 15 tháng Ba năm 1996. Hôm nay tuyết tan rồi. Anh Miura nói mùa xuân ở đây đến muộn nhưng rất đẹp. Em chờ xem."

Vũ An đọc to, giọng nhẹ nhàng. Hayato đứng cạnh, lắng nghe, đôi mắt nhìn vào khoảng không xa xăm nào đó.

Khi cô ngẩng lên, anh đã quay đi, nhưng cô kịp nhìn thấy bờ vai anh hơi rung.

Cô gấp cuốn sổ lại, cẩn thận bỏ vào túi xách.

"Tôi sẽ đọc cho anh nghe," cô nói. "Từng trang một."

Anh không quay lại, chỉ gật đầu.

Và Vũ An biết, từ khoảnh khắc đó, cô không chỉ đang viết một bài báo nữa.

Mùa Hoa Nở Muộn Ở Sapporo

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn