Vào ngày thứ năm, trời mưa.
Cơn mưa xuân Hokkaido không ồn ào như mưa Hà Nội — nó nhẹ, đều, dai dẳng, như ai đó đang rắc bụi nước xuống mặt đất. Hoa anh đào rơi theo mưa, phủ lên mặt sân chùa một lớp thảm hồng nhạt ướt sũng.
Hayato không làm việc ngoài trời hôm đó. Khi Vũ An đến, anh đang ngồi trong chánh điện, đọc bản vẽ kỹ thuật dưới ánh đèn vàng.
"Mưa rồi, cồ không ở nhà à?" anh hỏi, không ngẩng lên.
"Tôi đã hứa đọc nhật ký cho anh."
Anh ngẩng lên. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua mắt anh, rồi anh đứng dậy.
"Đi theo tôi."
Anh dẫn cô đi qua hành lang gỗ cổ, rẽ vào một cánh cửa nhỏ ở phía sau chánh điện. Căn phòng bên trong rộng chừng mười mét vuông, sạch sẽ, ánh sáng tự nhiên lọt qua cửa sổ giấy shoji.
Và Vũ An đứng sững.
Căn phòng trông như một bảo tàng Việt Nam thu nhỏ.
Trên tường treo một chiếc nón lá, bên cạnh là một bức tranh sơn mài vẽ hoa sen. Trên kệ gỗ, mấy cuốn sách tiếng Việt xếp ngay ngắn — "Truyện Kiều," "Số đỏ," một tuyển tập thơ Xuân Quỳnh. Ở góc phòng, một chiếc áo dài xanh ngọc treo trên mắc, vải vẫn còn phẳng phiu như mới.
Và trên bàn thờ nhỏ — một bức ảnh. Người phụ nữ trong ảnh mặc áo dài trắng, tóc dài, đang cười. Nụ cười ấm áp, đôi mắt sáng, sống mũi cao.
"Mẹ tôi," Hayato nói, giọng nhẹ.
Vũ An nhìn bức ảnh, rồi nhìn anh. Bây giờ cô mới nhận ra — đôi mắt sâu ấy, sống mũi cao ấy, cái cách anh nghiêng đầu khi suy nghĩ — là từ bà.
"Phòng này... anh giữ từ khi nào?"
"Sau khi mẹ mất. Bố tôi muốn dọn đi, nhưng tôi xin giữ lại." Anh ngồi xuống sàn gỗ, tựa lưng vào tường. "Tôi mang tất cả đến đây, để ở chùa. Vì mẹ thích chùa. Bà ấy nói ở Việt Nam, mỗi khi buồn, bà đều vào chùa."
Vũ An ngồi xuống đối diện anh, lấy cuốn nhật ký ra.
Cô đọc.
Từng trang.
Nhật ký của bà Mai Lan không phải văn chương cao siêu — chỉ là những dòng ghi chép giản dị về cuộc sống hàng ngày ở Sapporo. Hôm nay nấu món gì, hôm nay Hayato đi học về nói gì, hôm nay tuyết rơi dày quá không đi chợ được.
Nhưng xen giữa những dòng bình thường ấy là nỗi nhớ quê hương — nhớ mùi cơm nếp buổi sáng, nhớ tiếng rao hàng rong, nhớ mẹ già ở Huế mà mấy năm chưa về thăm được.
"Ngày 12 tháng Tám năm 2005. Hôm nay là rằm tháng Bảy. Ở Việt Nam chắc mẹ đang đi chùa cầu an cho con. Con nhớ mẹ lắm. Sapporo đẹp, nhưng không phải nhà."
Vũ An đọc đến đây thì giọng nghẹn lại. Cô ngừng, hít thở.
Hayato ngồi im, mắt nhắm, lắng nghe. Khi cô dừng, anh mở mắt ra, nhìn cô.
"Cám ơn," anh nói. Chỉ hai từ, nhưng nặng trĩu.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi đều. Hoa đào rơi theo mưa. Và trong căn phòng nhỏ thơm mùi gỗ cũ, hai con người từ hai thế giới khác nhau ngồi cạnh nhau, cùng lắng nghe tiếng nói của một người đã đi xa.
