Golden Week bắt đầu, và Sapporo bỗng chốc đông đúc hẳn lên.
Du khách từ khắp nước Nhật đổ về Hokkaido để ngắm hoa anh đào muộn. Ga Sapporo chật kín người, quán ăn nào cũng phải xếp hàng, công viên Ōdōri biến thành một biển người với đủ sắc màu áo khoác mùa xuân.
Hayato gọi điện cho Vũ An lúc tám giờ sáng.
"Hôm nay... cồ có rảnh không?"
"Có. Sao?"
"Tôi muốn đưa cồ đi một chỗ. Không phải chùa."
Vũ An ngạc nhiên. Từ khi quen nhau, họ chỉ gặp ở chùa. Đây là lần đầu tiên anh chủ động rủ cô đi đâu đó.
"Được. Đi đâu?"
"Maruyama Kōen. Công viên đẹp nhất Sapporo mùa hoa."
***
Công viên Maruyama nằm ở phía tây thành phố, dưới chân một ngọn đồi thấp phủ kín cây. Từ cổng vào, con đường trải sỏi dẫn lên đồi, hai bên là hàng anh đào cổ thụ đang nở rộ — tán hoa dày đến mức che khuất cả bầu trời.
Người đông nghịt. Gia đình trải bạt picnic dưới gốc cây, nhóm bạn trẻ chụp ảnh selfie, cặp đôi nắm tay nhau đi dưới mưa hoa.
Vũ An chen giữa đám đông, cố theo kịp Hayato. Anh cao hơn cô gần hai mươi phân, bước chân dài, đi nhanh mà không hay.
"Hayato! Chờ tôi..."
Anh quay lại, thấy cô bị kẹt giữa một nhóm du khách đang dừng chụp ảnh. Không nói gì, anh quay lại, đưa tay ra.
Vũ An nhìn bàn tay anh — bàn tay dính vết chai, dính mùi gỗ — rồi nắm lấy.
Tay anh ấm. Và chắc. Ngón tay anh khép lại quanh ngón tay cô tự nhiên, như thể đã quen làm điều này từ lâu.
Anh dẫn cô xuyên qua đám đông, lên đồi, đến một gốc đào cổ thụ nằm riêng biệt ở đỉnh. Ở đây ít người hơn, gió mát hơn, và cả thành phố Sapporo trải rộng bên dưới.
"Chỗ này..." Vũ An thở hổn hển. "Đẹp quá."
Hayato gật đầu, ngồi xuống bãi cỏ dưới gốc đào. Anh vẫn chưa buông tay cô.
Hoặc có lẽ cô chưa buông tay anh. Cô không chắc. Cô chỉ biết rằng khi ngồi xuống cạnh anh, dưới tán hoa hồng phấn, nhìn xuống thành phố đang rực rỡ trong nắng xuân — cô cảm thấy bình yên.
Một sự bình yên mà cô đã mất từ rất lâu.
"Mẹ tôi thích chỗ này nhất," Hayato nói, nhìn ra xa. "Mỗi năm Golden Week, bà đều dẫn tôi lên đây. Bà nói hoa ở đây giống hoa ban ở Tây Bắc."
"Anh đã bao giờ về Việt Nam chưa?"
"Hai lần. Lúc nhỏ, theo mẹ về Huế thăm ngoại." Anh im lặng. "Lâu rồi không về."
"Sao không về?"
"Không có ai để về nữa." Giọng anh trầm. "Ngoại mất trước mẹ. Bà con thì xa."
Vũ An nhìn anh. Trong ánh nắng chiều xuyên qua tán hoa, gương mặt anh nửa sáng nửa tối — phần Nhật Bản rõ ràng trong đường nét góc cạnh, phần Việt Nam ẩn hiện trong đôi mắt sâu thẳm.
Cô bật dậy, rút điện thoại ra.
"Cười đi!"
"Hả?"
"Cười đi, tôi chụp ảnh cho!"
Hayato nhìn cô bối rối. Rõ ràng anh không phải kiểu người quen chụp ảnh. Nhưng rồi, dưới áp lực của ống kính và nụ cười khích lệ của cô, anh miễn cưỡng nhếch môi.
"Cười gì mà như mếu vậy! Cười thật đi!"
"Đây là cười thật rồi."
Vũ An bật cười, và khoảnh khắc đó — khi cô cười, khi anh nhìn cô cười — là khoảnh khắc mà cả hai đều biết có điều gì đó đang thay đổi.
Cánh hoa đào rơi xuống vai cô. Anh đưa tay nhặt nhẹ, đặt vào lòng bàn tay cô.
"Giữ lấy," anh nói. "Hoa năm nay nở muộn, nhưng đẹp hơn mọi năm."
Cô cầm cánh hoa mỏng manh, hồng nhạt, vẫn còn mềm.
Và cô giữ thật.
