Chương 8 · Cơn mưa bất chợt

Ngày thứ tám ở Sapporo, cơn mưa ập đến không báo trước.

Vũ An đang đi bộ từ ga tàu về khách sạn thì trời đổ mưa xối xả — kiểu mưa rào mùa xuân dữ dội, lớn hạt, ướt sũng chỉ trong vài giây. Cô chạy vào quán cà phê gần nhất, ôm chiếc laptop trong áo khoác, tóc dính bết vào mặt.

Quán nhỏ, ấm cúng, mùi cà phê rang thoang thoảng. Cô gọi một ly café au lait nóng, ngồi bên cửa kính nhìn mưa.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Hayato: "Mưa to. Cồ ổn không?"

Cô mỉm cười, đánh lại: "Ổn. Đang trú mưa trong quán cà phê."

"Quán nào?"

Cô gửi định vị. Mười lăm phút sau, Hayato đẩy cửa bước vào, tóc ướt, áo khoác đẫm nước, nhưng bình thản như thể đi dạo dưới nắng.

"Anh đến làm gì? Mưa to thế này."

"Tôi ở gần đây." Anh ngồi xuống đối diện, gọi cà phê đen. "Và tôi muốn... nói chuyện."

Vũ An nghiêng đầu. "Nói chuyện? Về ngôi chùa?"

"Không. Về tôi."

Anh kể. Chậm rãi, từng câu, đôi khi dừng lại tìm từ tiếng Việt phù hợp.

Anh kể về tuổi thơ — một đứa trẻ mang hai dòng máu ở Sapporo, không hoàn toàn là người Nhật, không hoàn toàn là người Việt. Ở trường, bạn bè gọi anh là hāfu — nửa vời. Anh không ghét cái tên đó, nhưng cũng không thích.

Anh kể về mẹ — bà Mai Lan hiền lành, nhẫn nại, mỗi tối dạy anh tiếng Việt bằng cách đọc truyện cổ tích. "Tấm Cám," "Sự tích trầu cau," "Cây khế." Anh nhớ giọng đọc của bà — ấm, nhẹ, mang âm điệu Huế.

Anh kể về bố — kỹ sư xây dựng, người đàn ông Nhật ít nói, yêu vợ theo cách rất Nhật: không bao giờ nói ra nhưng thể hiện bằng hành động. Mỗi sáng bố dậy sớm pha trà xanh cho mẹ. Mỗi tối bố rửa bát để mẹ nghỉ ngơi.

"Nhưng khi mẹ mất," Hayato nói, nhìn ly cà phê, "bố thay đổi hẳn. Ông ấy bán nhà cũ, chuyển đi Tokyo. Nói muốn quên."

"Còn anh?"

"Tôi không muốn quên." Anh ngẩng lên. "Tôi muốn nhớ. Nhớ tất cả."

Vũ An lặng im. Cô nghĩ đến bản thân mình — cô chạy trốn Hà Nội vì muốn quên Quang. Nhưng Hayato ở lại Sapporo vì muốn nhớ mẹ.

Quên và nhớ — hai cách khác nhau để đối mặt với mất mát. Cô không biết cách nào đúng hơn.

"Anh có bao giờ cảm thấy cô đơn không?" cô hỏi.

Hayato nhìn ra ngoài cửa kính. Mưa đã nhẹ dần, những hạt nước chảy thành dòng trên mặt kính, bóp méo hình ảnh phố phường bên ngoài.

"Có," anh nói thật thà. "Nhưng cô đơn không có nghĩa là bất hạnh. Chỉ là... yên lặng quá."

"Tôi hiểu."

Anh nhìn cô, và cô nhìn anh, và trong khoảnh khắc đó — giữa mùi cà phê, giữa tiếng mưa, giữa hai ly nước đã nguội — họ nhận ra rằng sự cô đơn của mình bớt nặng hơn một chút khi có người chia sẻ.

Mưa tạnh. Hayato đứng dậy.

"Tôi tiễn cồ về khách sạn."

Họ đi bộ trên con phố ướt, bước qua những vũng nước phản chiếu ánh đèn. Không ai nói gì, nhưng vai họ gần nhau hơn bao giờ hết.

Mùa Hoa Nở Muộn Ở Sapporo

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn