Chương 7 · Sự Thật

Cô không định nói.

Thật ra cô không định để chuyện cũ xảy ra theo bất kỳ cách nào. Cô về làm việc, làm tốt, sau này chuyển việc hoặc Khải chuyển việc, thôi thì tự nhiên xa nhau, chuyện hồi lớp 12 cứ nằm đó như tờ giấy cũ gập lại, không cần mở ra nữa.

Nhưng hôm đó anh hỏi.

Họ đang ngồi trong phòng họp nhỏ tầng ba, chờ client gọi điện, còn mười phút. Cà phê trên bàn, bản vẽ trải ra, không khí bình thường của công việc.

"Hồi đó mày bỏ tao không nghe máy vì sao vậy?"

Vy nhìn anh.

Anh hỏi bình thường như hỏi thời tiết, mắt nhìn vào bản vẽ, không nhìn cô. Nhưng câu hỏi không bình thường chút nào và cả hai đều biết vậy.

"Anh hỏi làm gì." Cô dùng đại từ "anh" lần đầu tiên kể từ khi gặp lại.

"Vì tao muốn biết." Anh ngẩng đầu lên nhìn cô. "Năm năm rồi. Không muốn cứ để vậy."

Im lặng.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng thành phố vọng vào. Tiếng còi xe, tiếng máy điều hoà ngoài nhà bên.

"Tôi nghe được câu chuyện của anh và Hùng với Dũng." Vy nói, giọng phẳng. "Hành lang sau nhà xe. Mười hai ngày trước tốt nghiệp."

Khải im lặng, nhìn cô.

"Tôi nghe từ đầu đến lúc Hùng hỏi anh có cược không. Rồi tôi đi."

Anh không nói gì một lúc. Cô thấy anh thở, không vội.

"Mày chỉ nghe đến đó thôi?" Anh hỏi.

"Ừ."

"Tao trả lời Hùng là tao không cần cược gì hết. Và tao thích mày thật." Anh nói, giọng không có gì đặc biệt, không nhấn mạnh, chỉ nói thực. "Tao nói thẳng vào mặt Hùng câu đó. Hùng im luôn."

Vy nhìn anh.

"Mày không nghe phần đó." Không phải câu hỏi.

"Không."

Khải nhìn xuống mặt bàn. Thở ra. Cái tiếng thở đó không nặng nề, không giận, chỉ là của người vừa hiểu ra một điều mà lẽ ra nên biết sớm hơn rất nhiều năm.

"Tại sao mày không hỏi tao?" Anh hỏi. "Mày chỉ cần hỏi một câu là xong."

"Tôi sợ." Vy trả lời thật, không che. "Nếu hỏi thì anh có thể phủ nhận hoặc giải thích vòng vo. Và tôi không muốn hy vọng rồi lại thất vọng."

Khải nhìn cô.

"Nên mày chọn cách không hỏi. Cứ tin cái mày nghe là đúng."

Không phải trách móc. Nhưng nó đúng.

"Ừ." Cô thừa nhận.

Điện thoại trên bàn rung lên — client gọi vào. Họ nhìn nhau một giây. Rồi Khải bắt máy, giọng ngay lập tức trở lại tông chuyên nghiệp. Vy mở laptop. Cuộc họp bắt đầu.

Nhưng cái không khí trong phòng họp nhỏ đó đã thay đổi, rất nhẹ, theo cái cách mà khi cửa sổ vừa mở ra thì không khí trong phòng sẽ khác đi dù không ai để ý đến ngay lúc đó.

Mưa Tháng Tư

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn