Chương 3 · Khế Ước Trói Buộc — Một Năm Hôn Ước

Mặc Thần Dạ ngồi dậy trên giường bệnh như thể chưa hề hấp hối suốt ba ngày ba đêm.

Tô Lạc Nhi đứng cách đó hai bước, tay khoanh trước ngực, quan sát. Hắn không cảm ơn — điều đó nàng đã đoán trước. Người như Mặc Thần Dạ không có thói quen cảm ơn ai. Hắn chỉ nhìn nàng, ánh mắt đánh giá từ đầu đến chân theo cái cách khiến người bị nhìn muốn bước lùi một bước, nhưng Tô Lạc Nhi không nhúc nhích.

"Ngồi xuống." Hắn ra lệnh.

"Ta không có thói quen nghe lệnh từ người vừa tỉnh dậy sau khi gần chết." Nàng đáp, giọng lịch sự vừa đủ để không thể gọi là vô lễ.

Một giây im lặng. Rồi — kỳ lạ thay — khóe môi Mặc Thần Dạ nhích lên một chút. Chỉ một chút, thoáng qua, rồi biến mất như chưa từng có.

"Được." Hắn thay đổi cách nói. "Ngồi xuống đi."

Tô Lạc Nhi kéo ghế ngồi.

Cuộc đàm phán diễn ra không dài — Mặc Thần Dạ không phải người thích vòng vo. Hắn cần một thần y thường trực, không phải mấy tên danh y già nua chỉ biết đọc sách mà không biết linh hoạt. Nàng có thứ hắn cần. Và hắn — hắn có thứ nàng cần: thế lực, tai mắt khắp kinh thành, và cái tên đủ sức khiến Tô gia run sợ.

"Một năm." Hắn đặt tờ khế ước lên bàn, đẩy về phía nàng. "Ngươi ở lại phủ này, chữa bệnh cho ta khi cần, đổi lại ta giúp ngươi xử lý chuyện trong Tô gia. Điều khoản rõ ràng, không mập mờ."

Tô Lạc Nhi nhìn tờ giấy. Chữ hắn viết đẹp — thẳng, gọn, không có nét thừa. Giống tính cách của hắn.

"Nếu ta từ chối?" Nàng hỏi, chỉ để xem hắn trả lời thế nào.

"Thì ngươi bước ra khỏi cổng phủ này và tiếp tục làm tiểu thư phế vật của Tô gia." Hắn nhìn nàng thẳng vào mắt. "Nhưng ta nghĩ ngươi không muốn vậy."

Nàng ghét nhất là người đoán đúng ý mình.

Tô Lạc Nhi cầm bút lên, ký tên vào cuối tờ khế ước, rồi đẩy lại về phía hắn. "Một năm. Không được phép xen vào chuyện riêng của ta ngoài phạm vi này."

"Được."

"Và ta cần một phòng thuốc riêng."

"Được."

"Và—"

"Bất cứ thứ gì ngươi cần trong phủ này, cứ nói với Lão Trương." Hắn cắt ngang, giọng đều đều. "Ta không phải người phục vụ ngươi."

Tô Lạc Nhi đứng dậy, định rời đi, khi hắn lên tiếng lần nữa — lần này giọng khẽ hơn, gần như chỉ nói với bản thân: "Thiên Tuyệt Cốt Độc. Ngươi biết loại độc đó từ đâu?"

Nàng dừng bước, không quay lại. "Đọc sách nhiều thì biết nhiều."

Đêm đó, khi cả phủ đã chìm vào giấc ngủ, Tô Lạc Nhi không ngủ được. Nàng ngồi trong phòng thuốc mới được dọn dẹp, mài thuốc, sắp xếp dược liệu theo thứ tự nàng quen dùng. Tâm trí nàng đang chạy qua kế hoạch — từng bước, từng người, từng thời điểm.

Rồi nàng nghe tiếng động.

Từ phòng bên — phòng của Mặc Thần Dạ — có tiếng gì đó rơi xuống đất. Rồi im lặng. Rồi một tiếng thở nặng nề mà người ta chỉ phát ra khi đang cố kìm lại tiếng rên.

Tô Lạc Nhi đứng dậy, cầm đèn, đẩy cửa sang.

Hắn ngồi dưới đất, lưng tựa vào giường, hai tay siết chặt mép giường đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Mặt hắn vẫn bình thản — cái bình thản của người đã quen chịu đựng đến mức không còn biết cách biểu lộ đau đớn nữa. Nhưng mồ hôi đang rỉ ra từ thái dương hắn.

Tô Lạc Nhi ngồi xuống trước mặt hắn, không nói gì, cầm tay hắn lên bắt mạch.

Linh mạch — bị phong ấn. Không phải tự nhiên, không phải do tu luyện. Là nhân tạo. Ai đó đã dùng một loại pháp thuật rất cao tay để khóa linh mạch của hắn từ khi còn nhỏ.

Nàng ngước mắt lên. Hắn đang nhìn nàng, ánh mắt lạnh — nhưng lần này có gì đó khác. Không phải cảnh giác. Là... cam chịu.

Cái ánh mắt đó khiến Tô Lạc Nhi bất ngờ hơn bất cứ điều gì trong ngày hôm nay.

Thần Y Nghịch Mệnh: Vương Gia Mê Đắm

Ủng hộ Thần Truyện

Click link để Thần Truyện có thêm kinh phí...

Link: https://shopee.vn